Thứ Ba, Tháng Sáu 15, 2021
Home Văn KIẾP HÀI NHI

KIẾP HÀI NHI

NTT: Nhà văn Phạm Lưu Vũ vừa gửi thư cho tôi: “Đọc truyện ngắn Con Tuyết thấy xúc động quá. Chợt nhớ mình cũng có 1 truyện ngắn viết về Chó. Hay là cho nó có 1 cặp Bác nhỉ?”. Vâng, tôi xin đưa lên ngay để bạn đọc cùng thưởng thức “cặp truyện” liên quan đến con vật đáng yêu nhất quanh ta.

KIẾP HÀI NHI

Truyện ngắn của Phạm Lưu Vũ

Đêm khuya. Cơn đau đã quặn xuống, đầy ứ bụng dưới, sắp đến lúc không thể chịu đựng thêm được nữa. Nhác thấy phố đã vắng người, Thoa gồng mình, cố thốt ra mấy tiếng, nói dối người lái xe ôm:

– Anh cho tôi xuống. Nhà tôi kia rồi.

Chiếc xe phanh kít lại. Thoa run rẩy móc túi rút ra một tờ tiền làm bằng pô li me đưa cho anh xe ôm. Rồi chẳng chờ anh ta trả lại tiền thừa, cô quay ngoắt người, ôm bụng hấp tấp đi như chạy về phía cuối một con phố không có ánh sáng đèn. Anh xe ôm hơi ngỡ ngàng nhìn theo một khắc rồi khẽ lắc đầu, rú ga điều khiển chiếc xe quay ngược trở lại phía trung tâm thành phố.

Thoa ngồi dạng hai chân trên vỉa hè, lưng dựa vào một bức tường rào. Ngay trên đầu cô là cái tán dày đặc, thấp tùm hụp của một loại cây viết Nhật Bản. Ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn đường cách xa mấy chục mét, tới chỗ này đã bị cái tán cây ấy triệt tiêu hoàn toàn. Cơn đau làm nửa thân người Thoa tê cứng. Trong bụng cô có một cái gì vừa vỡ bục. Cô cảm thấy rõ ràng một dòng nước âm ấm chảy từ trong người ra, loang xuống vỉa hè. Đến lúc rồi. Thoa vừa nghĩ, vừa run rẩy tháo chiếc khăn nịt bằng vải sợi vẫn quấn chặt mấy vòng quanh bụng.

Chiếc khăn được tháo ra, cơn đau có vẻ muốn dịu đi chút ít. Một tay Thoa nắm chặt chiếc khăn, chống xuống mặt vỉa hè, tay kia lần tới một bên hông, vội vã giật tung hai nút của chiếc quần lót. Cô thở hổn hển, mồ hôi túa ra hai bên thái dương. Cơn đau lại dội lên. Thoa chống cả hai tay xuống vỉa hè rồi ngửa hẳn đầu ra, cố dịch đít lên phía trước một tí. Hai đùi cô dang rộng hết cỡ trong chiếc váy, mặc cho dòng nước từ trong người vẫn không ngớt rỉ ra. Thu hết sức lực, cô bắt đầu rặn.

Thời gian thong thả đếm từng tích tắc cho một cuộc vượt cạn. Như một kẻ đang ăn cắp sợ bị bắt quả tang, Thoa hối hả rặn. Cơn đau vẫn tiếp tục dội lên từng chặp, lại có cảm giác máu đang ộc ra từ phía dưới thân thể. Mặc! Thoa đang lo sợ cuống cuồng. Cô vừa rặn vừa lấm lét đảo mắt nhìn xung quanh. Bóng đêm vẫn thản nhiên, lạnh lùng và tàn nhẫn. Cô cầu mong cho đứa bé hãy nhanh chóng chui ra. Càng sốt ruột, cô càng mau mất sức. Lát sau, người cô bắt đầu lạnh toát như thể một dòng nhiệt cũng vừa theo nước và máu thoát ra ngoài. Thoa khuỵu hẳn hai khuỷu tay, buông thả người xuống. Lưng cô gập lại gần như vuông góc, một nửa dán xuống vỉa hè, một nửa vẫn dựa vào tường rào. Đầu cô ngoẹo sang một bên, gương mặt bắt đầu tái mét trong đêm. Cô thiếp đi.

Thoa mơ thấy những ánh đèn màu hồng, những căn phòng lộng lẫy mát rượi, thơm ngát một mùi hương rất lạ. Mặt cô nóng bừng, quả tim trong lồng ngực đập hối hả. Miệng cô vẫn còn thoang thoảng mùi rượu tây. Chiếc giường đệm trải drap trắng toát, êm ái như mời gọi. Có tiếng nhạc xa xôi, thịch thịch nhẹ nhàng phát ra từ một cặp loa gắn đâu đó. Người đàn ông cởi trần, quấn một chiếc khăn tắm to tướng quanh bụng. Nom ông ta cỡ trạc tuổi bố Thoa, có khi còn hơn thế. Nhưng ông ta béo tốt, đỏ đớn và sang trọng như người giời. Người giời ấy ôm lấy Thoa, thè lưỡi liếm lên mặt cô, liếm hai bên mang tai, liếm xuống cổ, xuống ngực… rồi giật tung chiếc khăn, hấp tấp đè cô xuống giường, những ngón tay chuối mắn tham lam lần xuống đùi cô…

Thoa đang là sinh viên năm thứ ba của một trường đại học sư phạm. Cách đây hơn hai năm, Thoa mười tám tuổi, lần đầu tiên rời quê lên sống ở thành thị. Cái gì đối với cô cũng choáng ngợp, lạ lẫm. Thoa nhanh chóng nhận ra thân phận của một cô gái quê nghèo lạc giữa cảnh phồn hoa. Học được gần nửa học kì thì cô hiểu rằng chốn giảng đường kia, thì ra không có chỗ cho những người như mình. Ước mơ được tung cánh, được thoát khỏi kiếp chân lấm tay bùn dần dần trở nên mờ mịt. Bố mẹ Thoa đã bán đi mấy sào ruộng lo cho cô vào đại học. Giờ chỉ còn lại sáu sào, lại phải nuôi hai đứa em đang học phổ thông. Nếu không bị thiên tai, mất mùa thì sáu sào ruộng ấy cũng không cho thu nhập quá bốn triệu rưỡi đồng một năm. Với số tiền ấy, cả nhà nhịn ăn cũng không đủ cho Thoa học được nửa học kì. Chín trăm ngàn tiền học phí một tháng, chưa kể tiền nhà trọ, tiền sách vở, tiền ăn… thực sự là một điều quá sức tưởng tượng đối với gia đình Thoa. Thế mà cô còn mong đổi kiếp ư? Số phận dường như đã vỗ thẳng vào mặt Thoa, vào mặt bố mẹ cô, vào hàng vạn, hàng vạn những người nông dân như họ một lời tuyên bố, thật hơn tất cả mọi thứ tuyên ngôn trên đời: “Đừng có hòng…”

Thì ra chúng nó đều thế cả. Trong một lúc quẫn bách, Thoa chợt nhận thức ra điều đó. Chúng nó đây là đám bạn gái, bạn trai sinh viên có chung cảnh ngộ như Thoa. Chúng đã tìm mọi cách để trụ lại ở cuộc sống đô hội này, trụ lại ở giảng đường đại học. Khối đứa còn có tiền gửi về giúp gia đình. Mỗi lần về quê, chúng đều hết sức hãnh diện trong những bộ cánh thời trang, những cái mác sinh viên đại học. Bố mẹ chúng nó, họ hàng, hang hốc nhà chúng nó nở mày nở mặt với dân làng. Chúng làm gì để có tiền? Con trai may mắn hơn tí chút thì làm đủ mọi nghề: dạy kèm, móc cống, buôn hê rô in vặt, bán thuốc dạo… Nhưng phất nhanh nhất, nhàn hạ nhất là nghề đĩ đực. Những mụ sồn sồn lắm tiền rửng mỡ, xa chồng hay chồng chán… rất thích đám trai lơ nhà quê sinh viên nghèo rớt… Bọn con gái phần lớn chọn nghề gái bao. Những người đàn ông giầu có, thế lực, có chức có quyền, tiền không biết để đâu cho hết sẵn sàng ra tay tế độ…

Rất đơn giản và dễ hiểu, rằng Thoa nhanh chóng bị cuốn vào cái vòng tiền, tình sinh viên mịt mù thời cuộc ấy. Cuộc đời đã sang trang. Một thời đại đã hiển hiện, hiển hiện rõ ràng từ rất lâu rồi. Đó là thời đại rặt những dối trá, song nó vẫn không kém phần sòng phẳng và quyết liệt, bất chấp những rêu rao, những bài ca ngút trời ngợi ca thánh sống. Chấp nhận những cuộc tình sặc sụa hơi vàng, Thoa không những tự lo được cho mình, mà còn có tiền gửi về giúp bố mẹ nuôi hai đứa em ăn học. Những cuộc hẹn hò, đưa đón, những chiếc xe hơi bóng lộn, những bữa tiệc sang trọng, những căn phòng ngủ lộng lẫy và những xấp tiền, vàng, đô la… bắt đầu làm Thoa nghĩ rằng cô đã trở thành một con người thuộc thế giới khác. Một thế giới chỉ biết có cao sang. Mặc kệ những rao giảng đạo đức, mặc kệ những khí phách rởm đời. Tiền nào chả là tiền, tiền nào chả in hình lãnh tụ. Lãnh tụ nào chả hy sinh tất cả vì dân. Nhưng dân là những ai đó, chứ không phải là Thoa, là bố mẹ cô… cô không cần biết điều đó. Có một thứ ý chí nào đó đã dạy cho cô rằng cô không thể về quê với bộ dạng của một kẻ thất thế, một kẻ vỡ mộng được. Cô phải về quê với tấm bằng đại học đỏ chói, với tư thế của một trí thức, đang ở một đẳng cấp đối lập ra mặt với cái đẳng cấp hèn hạ đã sinh ra cô.

Tuy nhiên, trong cái đám thiêu thân sinh viên trùng trùng điệp điệp ấy, Thoa vẫn còn chút lý trí để quyết tâm theo học cho bằng được. Cô vẫn hoàn thành đủ các môn học. Cô xếp lịch cho những cuộc hẹn hò, cho những cú bán mua tình ái. Song vẫn cố giành thì giờ để dùi mài kiến thức, mong đến ngày ra trường để làm lại tất cả… Oái oăm thay, chút phẩm chất còn lại đó lại càng hấp dẫn những kẻ cuồng tiền ăn chơi. Những kẻ nắm trong tay không biết bao nhiêu quyền và tiền đó, xưa nay vốn coi cuộc đời này như một ổ điếm, thì ra lại rất mê những cô gái được coi là hương đồng gió nội, hoặc còn tí chút con nhà lành. Tóm lại là câu thành ngữ: “ngưu tầm ngư, mã tầm mã” đúng trong mọi trường hợp, trừ cái chuyện động dục của giống đực. Giống như những con sói đực khi hứng tình thường thích cừu con, hơn là thích chính những con sói cái. Thoa càng ngày càng được những kẻ cao cấp hơn trong làng ăn chơi săn đuổi. Song, một cô gái như Thoa làm sao có khả năng đạp lên mọi cạm bẫy để mà sống, để mà vươn mình lên được đây?

Và tai nạn lớn nhất của những cô gái chơi cái trò chơi phóng tình ấy đã giáng xuống đời Thoa. Cô có thai. Trước khi bước chân vào cái trường đời khốn nạn này, Thoa vẫn là một cô gái ngây thơ. Trường đời ấy đã không dạy cho cô. Cái thai phát triển sang tháng thứ tư cô mới phát hiện ra. Cô không thể biết đó là kết quả của cái lão X lùn tịt, đi chiếc xe màu ớt, có khuôn mặt bóng nhẫy, chia thành từng múi. Hay là của ông Y trong một ngôi biệt thự có lính canh, lần nào cũng phái một chiếc xe màu đen đến đón cô? Biết đâu lại là của lão Z? người mà có lần cô thấy nhang nhác trên ti vi, có điều lúc gặp, cô chỉ thấy lão cởi trần, bụng to như cái thúng. Còn ở trên ti vi lão mặc com lê, nom rất uy phong đạo mạo. Tóm lại là cô không thể kết luận cái thai đó là của người nào. Tay bác sĩ phụ khoa khám cho cô nhăn nhở bảo không thể phá được nữa, đành phải để đẻ thôi. Gã bảo đây là việc đơn giản, thường tình. Công đỡ đẻ đã có giá cả thị trường, cứ cân đứa trẻ sơ sinh lên rồi tính, mỗi kí lô một lạng vàng…

Thoa không thể hãm phanh cuộc đời mình lại được. Mà dẫu có muốn, cô cũng không biết phải hãm thế nào. Cái thai lớn đến đâu thì cô kiếm được ít tiền đến đấy. Những cuộc hẹn hò, đưa đón bắt đầu thưa dần. Có lúc cô đã phải tự tìm lấy những “mối” đực cho mình. Song càng kiếm được ít tiền thì cô lại càng cần phải có nhiều tiền hơn. Không muốn cho ai biết mình đang có thai, cô phải dùng một chiếc khăn quấn chặt bụng lại. Bằng mọi giá cô phải có tiền, bởi vì tai họa của đời cô không chỉ có thế. Trước khi biết mình có thai, Thoa còn bị vướng vào một cái vòng kim cô khác.

Hôm đó mẹ Thoa nhắn cô về gấp, bố cô đang thập tử nhất sinh. Thoa cuống cuồng phóng về quê. Tới nhà, cô mới biết bố cô ốm liệt giường chỉ vì bị một cú sốc trời giáng. Số là lão bí thư đảng uỷ xã một hôm bất ngờ cho người gọi bố cô lên uỷ ban. Lão úp mở với bố cô, rằng lão đã có tin mật báo về việc Thoa lên thành phố vừa học vừa làm gái bao. Rằng chính những đồng tiền cô gửi về bấy lâu nay sở dĩ có được là nhờ ở cái việc làm đĩ ấy. Làng này còn nhiều cô gái như thế, lão đã có danh sách tất cả. Lão sẽ quyết vì đạo đức, vì thuần phong mĩ tục của làng mà tuyên bố công khai để giáo dục… Ông bố Thoa nghe lão bí thư nói thì rụng rời chân tay. Ông uất đến nỗi ngất xỉu, rồi đổ bệnh luôn từ đó. Thoa nghe bố rít lên mà chết lặng người. Cô choáng váng trước những diễn biến quay quắt của cuộc đời. Cô thương bố, thương mẹ. Cô quỳ xuống lạy bố, vái sống bố lia lịa. Cô thề sống thề chết với ông rằng không hề có chuyện đó để ông yên lòng.

Thề với bố xong, Thoa bí mật tìm đến lão bí thư. Cô van lão hãy để cô yên, để tai họa khỏi ập xuống đầu gia đình cô. Lão bí thư nghiêm nét mặt giảng một hồi về đạo đức, về lý tưởng sống của thanh niên, về thời đại vẻ vang mà các cô đang sống… những bài giảng lão vẫn thuộc nằm lòng. Thoa nghe đến đâu chỉ biết ù tai vâng dạ đến đấy. Giảng xong, lão cười nhăn nhở. Có khó gì việc lão sẽ im lặng để giữ thể diện cho bố con cô kia chứ. Lão bảo cô phải nộp riêng cho lão ba lượng vàng, lại còn phải đóng góp hai lượng cho xã nâng cấp trụ sở uỷ ban. Hàng tháng, nếu dư dả thì gửi cho lão vài trăm, lão sẽ thay cô động viên tinh thần ông bố… Lão hẹn cô buổi tối tới gặp lão tại trụ sở uỷ ban kiêm văn phòng đảng uỷ. Cái trụ sở hai tầng đồ sộ, đóng biệt lập giữa cánh đồng, ngay phía trước nghĩa trang các anh hùng liệt sĩ ấy, tối hôm đó sau khi đã đưa vàng, Thoa còn phải nghiến răng hiến mình cho lão bí thư. Nhục nhã và ê chề, giờ Thoa mới hiểu ra chuyện của cái Thắm, bạn cùng làng ngày nào. Nó cũng lên thành phố học đại học, sau Thoa một năm. Một hôm về làng lên, gặp Thoa, nó ôm mặt khóc nức nở, vừa khóc vừa chửi lão chủ tịch xã ra rả, song Thoa gặng hỏi tại sao thì nó chỉ lắc đầu, nhất định không chịu nói…

Thì ra chúng nó đều thế cả. Lại một lần nữa, Thoa nhận thức ra điều đó. Chúng nó đây là cái quân đểu cáng đang nhan nhản ngự trị giữa cuộc đời này, rải khắp từ thành thị đến thôn quê. Những đào non mơn mởn như các cô chạy đâu cũng không thoát. Cả làng còn bao nhiêu cô gái như Thoa và Thắm? Mẹ kiếp! Chẳng có văn chương chữ nghĩa gì nữa, tiên sư chúng nó, tiên sư đời… Nghĩ đến đây, Thoa chỉ muốn chửi tướng lên như thế cho hả giận. Mới có hơn một năm lao vào cuộc chơi không thể nào khác được ấy, cô đã bị mất giá cùng với cái thai lúc nào cũng phải ép chặt trong bụng. Số tiền dành dụm một phần lớn đã phải cúng cho lão bí thư, một phần thuốc thang cho bố (lạy giời, ông cũng đã tin vào những lời thề thốt của Thoa). Song nào cô đã được yên. Thỉnh thoảng lão bí thư lại gọi điện thoại lên. Lão bảo làng đang xì xào, rằng lão phải đích thân làm công tác tư tưởng, đích thân bảo vệ thể diện cho cô… Lão không quên muối mặt đề nghị cô gửi về cho lão ít tiền. Sự đểu giả đã không cần phải che đậy nữa. Thoa cay đắng hiểu ra rằng từ nay, lão bí thư ấy sẽ gắn chặt vào đời cô như một con đỉa mạt hạng…

Cơn lốc ở đâu xuất hiện cuốn bụi tung ràn rạt vào mặt, vào chân tay làm Thoa tỉnh lại. Cơn đau đã dịu hẳn, chỉ còn ê ẩm. Giữa háng cô có cái gì vương vướng đang cựa quậy. Cả người cô tê cứng và bải hoải. Thoa dần dần lấy lại toàn bộ ý thức về hoàn cảnh hiện tại của mình. Cố gượng ngồi dậy, cô thò tay mò mẫm trong chiếc váy, lôi ra một hài nhi ướt át và trơn tuột. Nước mắt cô chợt trào ra. Không biết có phải đó là những giọt nước mắt của tình mẫu tử? Cô vội vã vặt những thứ nhớt nhát bám quanh cái thân thể bé bỏng ấy rồi quờ tay vớ cái khăn, đem quấn tròn lấy nó. Nước và máu vẫn còn ướt sũng chiếc váy. Cô lấy một cuộn giấy vệ sinh để trong chiếc xắc nhỏ vẫn đeo bên mình ra, hí húi lau rồi ném vào gốc cây. Xong việc, Thoa nhìn quanh. Hàng phố đã chìm sâu trong giấc ngủ, sương đêm đang rơi lộp bộp. Cây viết Nhật Bản trên đầu cô hình như vừa rùng mình một cái. Một tay ôm cái bọc có đứa hài nhi, cô mệt mỏi chống tay kia vào đầu gối, gắng gượng đứng lên.

Vừa đứng lên, Thoa bỗng tối sầm mắt lại như vừa có thêm một bóng đêm nữa ập tới, chồng lên cái bóng đêm đang hiện hữu quanh cô. Hai đầu gối cô run lẩy bẩy, chỉ chực khuỵu xuống. Cô có cảm giác cả cái phần bụng dưới của mình giờ rỗng tuếch như vừa biến đi đâu mất, chỉ còn lại một vũ trụ hoang tàn. Cô cố hết sức đứng lấy hơi một lát rồi lảo đảo bước đi. Trước ngực cô, đứa hài nhi hình như đang ngủ say. Cô nghe rõ những tiếng thở rất ngắn, rất hối hả của nó bên trong cái bọc vải. Không biết lúc ra đời, nó có khóc không? Có lẽ nó oe oe trong lúc Thoa còn đang mê man. Thoa không nghe thấy, nhưng cô chắc rằng Trời, Phật thể nào cũng chứng giám cho nó…

Thoa sẽ ôm cái bọc đó đi đâu? Không có chỗ nào cho mẹ con cô cả, cô biết rõ điều đó. Nếu mọi chuyện vỡ lở, cô sẽ bị đuổi học. Ước mơ có tấm bằng đại học, để trở thành người tử tế, một cô giáo sẽ không bao giờ thực hiện được. Thành phố này sẽ lập tức thải loại cô. Song điều khủng khiếp nhất sẽ xảy ra nếu mọi chuyện bay về làng. Bố mẹ cô chắc chắn sẽ không chịu đựng nổi nỗi ô nhục này. Ông cụ có thể uất đến nỗi chết tươi ngay. Lại còn mấy đứa em trong trắng của cô, một em trai, một em gái… Chẳng những cô không còn mặt mũi nào trở về làng, mà cả gia đình cô cũng không bao giờ dám ngẩng mặt nhìn dân làng nữa. Ôi! Ngày trước, lúc ra đi Thoa có biết đâu rằng cô và mọi người trong nhà hãnh diện vì có đứa con đi học đại học bao nhiêu thì bây giờ, con đường trở về khủng khiếp bấy nhiêu. Nghĩ đến điều đó, Thoa rùng mình. Cô bỗng thấy hoảng sợ, hoảng sợ đến cùng cực… và cô quyết định…

Thoa quyết định điều gì? Cô quyết định sẽ trở thành một kẻ dối trá, suốt đời dối trá để giữ cho mình, cho bố mẹ và hai đứa em cô được yên ổn giữa cuộc đời này. Chỉ còn một con đường đó thôi, dối trá là cách duy nhất. “Chúng nó” đều thế cả, cô nghĩ để tự an ủi mình. Kẻ dối trá đó nhìn lên trời. Bầu trời đen kịt, không một vì sao. Phía trung tâm thành phố, những ánh đèn điện vẫn nhấp nháy như ma chơi. Tiếng những con vật ăn đêm đang kêu oang oác ở đâu đó. Cô đang đứng trên vỉa hè, bên cạnh khuôn viên một toà biệt thự rộng lớn. Bên trong đó là thiên đường, với những con người chắc đang mơ những giấc mơ rất đẹp. Nơi cô đứng đây là địa ngục, với một con người đang nghĩ đến đường cùng. Thì ra, giữa hai chốn đó, khoảng cách chẳng bao xa. Một hy vọng mỏng manh chợt lướt qua đầu Thoa. Cô sẽ tìm cách đút đứa hài nhi vào bên trong cái khuôn viên lộng lẫy này. Biết đâu, người ta sẽ nuôi nấng, chăm sóc cho nó, nó sẽ được đổi đời, hoặc ít nhất cũng trở thành một con người. Điều đó có đáng là gì đối với cái thiên đường phía bên trong kia. Dù thế nào thì cô cũng không nỡ đem vứt nó đi đâu được. Vậy thì chỉ còn cách bỏ nó vào đây, vào bên trong cái hàng rào bằng song sắt cao vút này. Cầu mong người ta sẽ cưu mang nó, hy vọng là như thế, chắc chắn sẽ như thế. Con ơi, hãy tha thứ cho mẹ…

Kẻ dối trá đó hy vọng, hay đang tự dối mình? Hãy trông cái dáng đi như chạy, cố rời xa thật nhanh khỏi cái chỗ vừa bỏ con ấy, như thể chỗ ấy là cái phần sự thật mà kẻ đó vô cùng khiếp sợ nếu phải quay trở lại. Quyết tâm đoạn tuyệt với sự thật, kẻ đó đang chạy về phía trung tâm thành phố, thực hiện một cuộc đào thoát khỏi chính mình, để nhanh chóng hòa vào cái ổ dối trá vĩ đại đang hàng ngày hàng giờ quay cuồng dưới bầu trời đen thẫm như nhung này.

Đó là ngôi biệt thự của ông Vương, một doanh nhân thành đạt, mới phất lên nhờ khéo tận dụng thời cơ và những mối quan hệ thân thiết với lãnh đạo thành phố. Ông Vương đêm đó đang ngon giấc bỗng giật mình tỉnh dậy. Có một cái gì đang hiện hữu đâu đây, tự dưng làm cho ông thấp thỏm không yên. Xem đồng hồ đã quá mười hai giờ. Ông rời khỏi chiếc giường nệm êm ái và căn phòng có ánh sáng màu hồng, nhẹ nhàng xuống nhà dưới, đánh thức thằng Linh – đứa cháu họ dưới quê lên giúp việc trong nhà dậy. Ông hỏi nó:

– Lúc tối cháu có quên cho con Min uống sữa cao lương không đấy?

Thằng Linh đang ngái ngủ, thấy ông hỏi vội vàng trả lời như máy:

– Thưa! Cháu đâu có quên. Cháu đong đúng mười muỗng, hòa với sáu trăm xê xê (0,6 lít) nước sôi theo đúng công thức, để nguội cẩn thận rồi mới cho uống đấy ạ.

– Thế mà bác cứ có cảm giác nó đang đói, không đủ sữa cho con bú. Đi với bác xuống kiểm tra xem sao.

Thằng Linh vùng dậy bật đèn. Hai bác cháu đi xuống một căn phòng nhỏ phía sau. Thằng Linh vào trước vén chiếc màn tuyn lên. Bên trong là một chiếc ổ bằng đệm mút, trải khăn trắng muốt. Trên chiếc đệm, tám con chó con còn đỏ hỏn đang rúc đầu vào bụng mẹ ngủ ngon lành. Con chó Min – mẹ chúng nằm nghiêng, duỗi thẳng bốn vó. Hình như nó còn thức, mắt nó vẫn lim dim, cái bụng khẽ phập phồng cùng với hai hàng vú bóng mượt, căng mọng sữa.

Ông Vương hài lòng ngắm mấy mẹ con con chó. Đây là giống chó quý ông mua từ Tây Tạng đem về. Bên ấy người ta gọi là giống vượng khuyển. Nuôi nó trong nhà làm ăn thịnh vượng, phát tài. Nó mới đẻ lứa đầu tiên được tám con. Ông định sẽ đem biếu mấy anh lãnh đạo thành phố mỗi vị một đôi. Đã hẹn trước từ nửa năm nay rồi. Nghe ông quảng cáo về giống chó này, vị nào vị nấy mê còn hơn mê gái. May vừa vặn đủ bốn đôi cho bốn vị. Việc này tối quan trọng, không thể thất hứa. Lỡ lũ chó con có bề gì thì biết ăn nói ra sao. Vì thế mà từ hôm con Min đẻ, tối nào không đích thân xuống kiểm tra là y như rằng đêm đó ông ngủ không yên.

Cuộc thăm nom của ông chủ Vương làm con Min tỉnh ra khỏi cơn mơ màng. Ông chủ trở về phòng một lúc lâu rồi mà nó vẫn chưa ngủ lại được. Nó âu yếm dụi mõm vào bầy con đang nằm lăn lóc, con nào con nấy tròn quay, bụ sữa. Chợt con Min ngẩng phắt đầu, dỏng cả hai tai lên. Nó vừa nghe thoang thoảng có tiếng oe oe rất nhỏ vọng về từ đâu đó. Tiếng khóc nghe chỉ như tiếng muỗi kêu nhưng vẫn đủ cho con Min hiểu rằng đó là một âm thanh rất lạ, chưa hề thấy xuất hiện trong ngôi nhà này. Cảnh giác với tất cả những gì lạ là một bản năng trời phú cho những con chó đẻ. Con Min thận trọng đứng hẳn dậy, vừa đứng vừa tiếp tục dỏng tai nghe ngóng. Tiếng khóc hình như phát ra từ mãi góc vườn phía sau nhà, càng lúc càng bị ngắt quãng, có khi nghẹn lại giữa chừng. Không chần chừ, con Min nhẹ nhàng ra khỏi căn phòng, hướng về phía có tiếng khóc ấy, nó vừa đi vừa nguẩy nguẩy mõm đánh hơi.

Con Min đã lần tới gần góc hàng rào khuôn viên. Nơi đó xếp mấy hàng chậu cảnh, những chậu vạn tuế, chậu ngâu, si… to tướng. Nó đã đánh hơi thấy có mùi lạ phát ra từ phía sau những dãy chậu ấy. Nó lòn người chui qua và phát hiện ra cái bọc nhỏ nằm ngay sát hàng rào, dưới gốc một bụi hoa giấy um tùm. Tiếng khóc và cái mùi lạ đích thị từ cái bọc ấy phát ra. Trong bóng đêm, với sự tinh tường của loài chó, con Min đã nhìn rõ khuôn mặt một con người bé tí, nhăn nhúm, hai mắt nhắm nghiền. Cái miệng tròn xoe bằng đồng xu vẫn đang há to song tiếng khóc đã lặng ngắt, không còn phát ra được nữa. Đầu bên kia cái bọc, hai bàn chân bé xíu thò ra cứ không ngớt cựa quậy. Con Min quả là một giống chó thông minh. Nó đã phát hiện ra nguyên nhân của sự giãy dụa ấy. Một lũ kiến lửa đang bâu kín mặt mũi và hai bàn chân đứa hài nhi. Chứng kiến cảnh ghê rợn ấy, một bản năng sâu thẳm đâu đó trong tiềm thức đã thôi thúc con Min hành động. Nó chồm người qua cái bọc, thè lưỡi liếm khắp mặt mũi đứa bé. Những con kiến đốt vào lưỡi nó bỏng rát, mùi kiến xộc lên cay nồng. Mặc. Con Min vẫn hối hả liếm, vừa liếm, nó vừa nhai nhai, mài mài cái lưỡi xuống cỏ để giết chết những con kiến. Liếm hết lũ kiến trên mặt, con Min quay người liếm hai bàn chân đứa bé. Sự cứu chữa kịp thời của nó quả có tác dụng. Đứa hài nhi được giải thoát khỏi lũ kiến. Nó có vẻ đã bình yên trở lại. Chợt con Min cảm thấy nhột nhột nơi một đầu vú. Nó hơi sững lại rồi chợt hiểu. Thì ra trong lúc nó đang liếm hai bàn chân đứa bé, cả cái bọc nằm gọn dưới bụng nó. Một bầu vú mọng sữa đã vô tình đè đúng giữa miệng đứa bé. Và cái bản năng sinh tồn nơi linh hồn bé bỏng ấy đã trỗi dậy. Đứa hài nhi ngậm ngay lấy cái đầu vú quý hoá, mút lầy mút để.

Con Min đứng yên lặng, chờ cho đứa bé bú no nê. Nó đã thôi cựa quậy, có vẻ đã chìm vào một giấc ngủ yên lành. Trời đã phú cho đứa hài nhi ấy một sức chịu đựng, hay nó đã phải chống trả để sống, để phát triển từ khi còn nằm trong cái bụng luôn luôn bị ép chặt, cố không muốn cho nó thành người kia? Cảm thấy mình vừa làm xong một phận sự thần thánh, con Min nhẹ nhàng bò ra khỏi cái bọc. Nó chăm chú ngắm nhìn đứa bé một lát rồi quay trở vào ngôi biệt thự. Nó phải về với lũ con của nó.

Suốt từ đó đến sáng, con Min không ngủ được nữa. Nằm bên lũ con, nó vẫn dỏng tai nghe ngóng. Mỗi khi nghe tiếng khóc của đứa bé vì bị kiến đốt hoặc bị đói, nó lại phóng vội ra, thêm ba bốn lần như thế. Ngày hôm sau rồi ngày hôm sau nữa cũng vậy. Con Min đi lại giữa góc khuôn viên và căn phòng của nó như đèn cù. Nó có vẻ rất bận rộn, căng thẳng. Đứa hài nhi nhờ đó luôn được bú no nê, yên ổn. Nhưng sự yên ổn ấy cũng không thể kéo dài. Chiều tối hôm đó, thằng Linh phát hiện ra cái bọc. Đó là ngày thứ ba, kể từ khi đứa hài nhi ra đời.

Bà Vương rụng rời chân tay khi nghe thằng Linh hổn hển thông báo cái điều nó vừa phát hiện. Bà lắc đầu quầy quậy, xua tay ra hiệu từ chối việc thằng Linh bảo dẫn bà tới xem. Bà đã nghe nhiều về những chuyện bỏ con này. Thời buổi bây giờ, khối trẻ sơ sinh bị bỏ giữa công viên, trong những bãi đất hoang hoặc bến xe, bến tàu… Nhưng không ngờ nó lại bỏ ngay vào nhà bà. Việc đầu tiên là bà gọi điện cho ông chồng báo tin dữ. Ông Vương đang bận tiệc tùng tiếp lãnh đạo thành phố. Ông bảo bà sai thằng Linh đem đi đâu thì đem. Nhất thiết không được báo cho uỷ ban phường hoặc công an khu vực. Tránh việc họ đến lập biên bản, hỏi han này nọ lôi thôi. Nhỡ lũ nhà báo hay tin, kéo đến quay phim chụp ảnh, đăng bài phỏng đoán lung tung thì có khác gì nhà mình bị bêu riếu.

Buông điện thoại xuống, bà Vương ngẩn ra như người mất hồn. Trong đầu bà rối tung những toan tính. Bà luống cuống đi ra đi vào. Làm cách nào bây giờ? Bỏ ra ngoài đường thì phải tội chết. Bà không nỡ làm thế. Hay là bí mật bỏ nó sang nhà khác? Phải rồi. Bà biết cách đó khoảng chục nhà, bên cạnh một con hẻm, có một cặp chồng già vợ trẻ, hình như không có con. Bỏ nó vào đấy, chắc nó sẽ được họ nhận nuôi. Thế thì cũng là một việc làm phúc đức. Quyết định xong, bà gọi thằng Linh dặn dò cẩn thận, lại bảo nó chờ trời tối hẳn hãy đem cái bọc ấy đi.

Bà Vương đã tính toán sai. Đó không phải là một cặp vợ chồng hiếm con. Đó là căn nhà của một vị chức sắc sắm cho bồ nhí. Cô bồ là một ả người mẫu xinh đẹp, bốc lửa và rất khéo làm tình. Vị chức sắc thỉnh thoảng mới ghé lại mỗi khi động dục. Cùng ở với cô ả có một đứa tớ gái người gầy đét, đen như củ súng. Thằng Linh đã hoàn thành cái nhiệm vụ thiêng liêng mà bà Vương giao cho nó. Song nó vì sợ người khác phát hiện nên đã vội nhét bừa cái bọc ấy vào một góc khuất, phía sau căn nhà.

Con Min cảm thấy bồn chồn. Đã lâu nó không nghe thấy tiếng khóc như muỗi kêu của đứa hài nhi. Nó chờ cho lũ con bú no, lăn ra ngủ hết rồi chạy tới cái vị trí nó đã quen thuộc. Tới nơi, nó hơi giật mình phát hiện cái bọc đã biến mất. Nó hối hả đánh hơi khắp xung quanh rồi nhìn ra phía ngoài hàng rào. Khả năng đánh hơi nhạy gấp một nghìn lần con người của loài chó đã giúp nó xác định được hướng đi của cái bọc. Con Min chạy một vòng quanh khuôn viên, tìm một chỗ chui ra khỏi hàng rào rồi vừa đánh hơi, nó vừa ngoe ngẩy tiến về phía căn nhà của cô người mẫu.

Một đêm và một ngày như thế lại trôi qua. Con Min vẫn làm cái phận sự thần thánh của nó tuy có vất vả hơn rất nhiều. Nó cho đứa bé bú theo đúng những giấc bú của lũ con nó. Nhưng ngay tối hôm sau thì đứa tớ gái đen như củ súng của nhà ấy đã phát hiện ra cái bọc. Nó nghe thấy mấy tiếng oe oe của đứa hài nhi. Cô người mẫu đang nằm dài ngắm thân thể của mình trong gương bỗng bật dậy, hoảng hốt khi nghe đứa tớ gái lắp bắp thông báo. Tất nhiên là không thể báo cho chính quyền, vì cái quan hệ của cô với ông chồng hờ vốn đã chẳng minh bạch gì. Mang nó đến bệnh viện hay cô nhi viện gì đó thì cũng phải khai báo lôi thôi. Được cái cô là người mạnh mẽ, quyết đoán chứ không yếu bóng vía như bà Vương. Cô lập tức sai đứa tớ gái, nhân lúc trời tối hãy mang cái bọc ấy bỏ sang phía bên kia đường. Để nó ở giữa vỉa hè ấy, rồi thế nào cũng có người nhặt nó, cô người mẫu dặn dò đứa tớ gái như thế.

Đứa tớ gái đen đúng như bóng đêm ấy ôm cái bọc, lấm lét ra khỏi cổng. Đang loay hoay tìm chỗ bỏ cái bọc xuống, nó bất ngờ nghe có tiếng quát. Thì ra lúc ấy, tình cờ có mấy anh dân phòng đi tuần tra qua, thấy bộ dạng khả nghi của đứa tớ gái, họ đã bí mật theo dõi từ lúc nó vừa ra khỏi nhà. Đứa tớ gái nghe tiếng quát, nó giật mình buông rơi cái bọc xuống vỉa hè làm đứa hài nhi bật lên một tiếng khóc. Phát hiện đúng là có chuyện mờ ám, mấy anh dân phòng lập tức túm lấy đứa tớ gái. Nó hoảng sợ mếu máo, vừa khóc vừa chỉ tay sang căn nhà cô người mẫu. Thấy đây là một dịp làm ăn, mấy anh dân phòng liền bắt nó dẫn sang để lập biên bản. Một anh nhanh nhẹn móc điện thoại di động gọi cho các “xếp”, thông báo vắn tắt vụ việc.

Mấy phút sau, bên trong căn hộ sang trọng của cô người mẫu, có đầy đủ đại diện tổ dân phố, chủ tịch, bí thư, trưởng phó công an phường, công an khu vực và mấy anh dân phòng. Cô người mẫu hoảng hốt hết lời thanh minh, giải thích. Song mọi người vẫn một mực đòi lập biên bản và còn dọa mời cô về trụ sở để làm việc. Có người còn úp mở rằng biết đâu đứa hài nhi đó chính là do cô ta đẻ ra thì sao? Nếu vậy thì còn đâu danh dự và sự nghiệp cho người đẹp. Nói qua nói lại một hồi, cô người mẫu hiểu ra thế kẹt, bèn mở tủ lấy ra một xấp tiền, có cả mấy tờ đô la dúi vào tay một người trong bọn họ, nói là tiền bồi dưỡng các anh đêm hôm vất vả. Sự “biết điều” của cô người mẫu quả nhiên có tác dụng. Câu chuyện giữa họ xoay chuyển ngay theo chiều hướng yên ổn.

Khi các nhà chức trách “giải quyết” xong việc với cô người mẫu, trở lại phía bên kia đường thì cái bọc có đứa hài nhi đã không còn ở đó nữa. Nó đã biến mất. Cũng chẳng cần phải tìm kiếm làm gì, cứ cho là có người đã nhặt nó đi rồi. Nhân vừa có món tiền trên trời rơi xuống, các vị bèn rủ nhau tới một nhà hàng đặc sản ở gần đó kiếm cái gì đánh chén.

Sáng hôm sau, bà Vương lại một lần nữa hoảng hốt đến rụng rời khi nghe thằng Linh mặt tái mét báo tin cái bọc lại trở về chỗ cũ. Thế này thì nó là ma quỷ mất rồi. Tại sao nó lại cứ ám vào nhà bà mãi thế. Xưa nay bà ăn ở phúc đức, lại thường xuyên đi lễ hết chùa nọ đến chùa kia. Vậy mà? Không hiểu nhà bà đang gặp cái vận cái hạn gì đây. Bà Vương quay cuồng, khổ sở với những ý nghĩ ấy. Bà có biết đâu rằng tối hôm qua, trong lúc các nhà chức trách còn bận thi hành phận sự bên nhà cô người mẫu, chính con Min nhà bà đã tìm ra cái bọc ấy và công nó về để đúng vào chỗ cũ. Đêm ấy, nó tiếp tục chạy đi chạy lại cho đứa hài nhi bú sữa như mọi lần.

Sự việc không còn đơn giản nữa. Thằng Linh còn bảo với bà Vương rằng đứa hài nhi ấy đang nóng như hòn than, miệng nó đã phồng rộp, khô nẻ. Thế thì có khả năng nó đang bị sốt. Bà Vương càng nghĩ càng sợ. Nói dại, lỡ nó chết trong nhà mình bây giờ thì đại họa. Bà vội vã nhấc điện thoại hỏi ý kiến ông chồng. Ông Vương quả có bản lĩnh sáng suốt của một người đàn ông, lập tức nghĩ ngay ra cách giải quyết. Ông bảo bà hãy sai thằng Linh ra gọi một người chạy xe ôm ngoài phố, cho anh ta mấy trăm ngàn, bảo anh ta đem ngay nó tới một bệnh viện nhi, bỏ ở đấy cho người ta nuôi.

Rốt cuộc số phận cũng hé ra cho đứa hài nhi một tia hy vọng được làm người. Anh xe ôm cầm tiền, buộc cái bọc ấy vào trước ngực rồi phóng xe đến bệnh viện. Bà Vương thở phào nhẹ nhõm. Bà thắp hương lạy hết lượt ông bà ông vải rồi lại gọi điện thoại, sung sướng báo cho ông Vương biết tin nhà mình đã thoát nạn. Bà gọi thằng Linh lại, dặn nó hãy quên chuyện này đi, cấm không được bép xép cho ai biết. Chuyến này bà lại phải đi chùa, bà sẽ mời thầy về cúng để giải cái vía của nó đi. Phải dọn dẹp sạch sẽ, tẩy uế cái chỗ ấy. Có khi phải bịt kín hàng rào lại. Không thể để xảy ra một vụ nào như thế này nữa.

Tới bệnh viện nhi, anh xe ôm mới biết không phải đơn giản mà bỏ cái bọc ấy ở lại đây được. Người ta bảo phải qua thủ tục ở phòng khám. Quan sát làm theo những người đến trước, anh lần túi, đóng ba mươi ngàn tiền khám bệnh rồi ôm cái bọc, ngồi tiếp vào một dãy người đang xếp hàng chờ, người nào người nấy một tay ôm con, một tay quạt ruồi phành phạch. Tiếng trẻ khóc ngằn ngặt chỗ này chỗ kia. Đứa hài nhi trong tay anh vừa thở hổn hển, vừa hớp hớp mồm hình như muốn khóc mà không ra tiếng. Khuôn mặt lem luốc của nó đỏ gay, có chỗ đã phồng rộp. Nó đang sốt cao.

Gần trưa thì cũng tới lượt khám cho đứa hài nhi. Vị bác sĩ mặc áo blu trắng, đầu đội chiếc mũ vải trắng, trước ngực đeo lủng lẳng cái ống nghe. Trên bàn có một tấm biển bằng mi ca ghi mấy chữ: “Bác sĩ Thượng”. Bác sĩ Thượng đang hối hả nghe nghe, khám khám. Ông ta đang mong cho chóng hết giờ để còn về với cái phòng khám tư của ông mở gần cổng bệnh viện. Đó mới là nơi ông hái ra tiền. Cũng như hầu hết các bác sĩ trong thời buổi người đông nhung nhúc này, ông làm ở bệnh viện chỉ cốt để giữ chỗ, tạo danh tiếng. Cái phòng khám tư kia mới là nơi mang lại cho vợ chồng con cái ông nhà lầu, xe hơi… Vừa chạm mấy ngón tay đeo găng ni lông vào mặt đứa hài nhi, bác sĩ Thượng đã nhăn mặt, mắng té tát anh xe ôm: “Sao lại để nó bẩn thỉu hôi hám thế này. Không biết nuôi con hử”. Rồi ông cúi xuống ngoáy bút vào tờ phiếu khám bệnh dòng chữ: “Sốt cao do nhiễm trùng rốn. Nhập viện”. Quẳng tờ giấy cho anh xe ôm, bác sĩ Thượng đưa tay xem đồng hồ rồi vội vã gọi người tiếp theo.

Anh xe ôm ngơ ngác ôm cái bọc bước ra sảnh bệnh viện. Anh không biết phải làm thế nào với cái phiếu kết quả khám bệnh vừa rồi. Ông bác sĩ ghi nhập viện thì nhập ở đâu? phòng nào?… Tìm mãi mới thấy bóng một cô hộ lý giữa đám đông người lớn, trẻ con lộn xộn. Anh xe ôm vội lao tới hỏi thăm. Cô hộ lý liếc tờ giấy một cái, chẳng cần nghe anh trình bày, cô nói liền một mạch: “Tới phòng tài vụ đóng năm trăm ngàn đồng rồi mới nhận giường”. Chỉ có thế. Cô hộ lý vội vã lách người, biến nhanh như chạy giặc. Anh xe ôm như bị sét đánh ngang tai. Anh lấy đâu ra năm trăm ngàn đồng bây giờ. Không có giường thì làm sao anh nỡ bỏ đứa bé lại. Thật là anh đã tự rước họa vào thân. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ còn cách mang nó về trả lại cho cái bà chủ nhà đã thuê anh hồi sáng ấy.

Bà Vương lần thứ ba hoảng hồn khi thấy anh xe ôm đứng gọi ngoài cổng, trước ngực vẫn đeo cái bọc ấy. Bà chắp tay kêu giời kêu đất, kiên quyết cố thủ không chịu mở cổng. Hai người một bên trong, một bên ngoài đấu khẩu với nhau một hồi. Rốt cuộc, bà Vương đành phải xuống nước. Bà không muốn gây chuyện ầm ĩ ngay trước cổng nhà mình. May mà lý trí đã mách cho bà một sáng kiến hay. Bà sẽ dùng tiền để giải quyết chuyện này. Thì cứ coi như một lần làm ăn xui xẻo. Bà nhỏ nhẹ đưa ra đề nghị. Rằng bà sẽ trả thêm cho anh xe ôm một triệu đồng. Anh mang nó trở lại bệnh viện hay mang về quê tuỳ ý. Miễn là đừng bao giờ quay trở lại đây nữa. Mấy bà nhà quê có nhiều kinh nghiệm nuôi trẻ sơ sinh, họ sẽ kiếm lá kiếm lảu gì đó chữa cho nó khỏi bệnh. Anh sẽ chỉ phải nuôi nó dăm bữa nửa tháng là cùng. Rồi thế nào mà chả có người xin nó. Bà làm thế là muốn nhường cái việc làm phúc ấy cho anh xe ôm. Một triệu đồng bằng anh chạy xe cả tháng chứ ít gì. Anh xe ôm nghe có vẻ thuận tai. Vả lại cũng chẳng có cách gì hay hơn. Người đàn bà kia xem chừng sắt đá. Dây dưa mãi với bà ta cũng chẳng ích gì. Anh nhẩm tính. Một triệu đồng ở quê cũng nuôi nó được vài tháng. Mang nó về cho mụ vợ già của mình, biết đâu lại kiếm được mối để bán chưa biết chừng…

Sáng hôm ấy, con Min cũng phát hiện ngay ra sự mất tích của đứa bé. Lần này nó cũng đánh hơi, cũng phóng ra đường tìm kiếm mãi song vô vọng. Nó đâu biết đứa bé đã được anh xe ôm mang lên bệnh viện. Nó buồn bã quay về nằm với đàn con. Lúc ấy đã quá trưa, nó đang ngủ bỗng giật mình tỉnh dậy khi nghe thấy những lời qua tiếng lại giữa bà chủ và anh xe ôm. Nghe ngóng một hồi, nó chợt phát hiện xen lẫn những tiếng nói ấy, hình như có tiếng khóc nghèn nghẹn, nhỏ như tiếng muỗi kêu quen thuộc. Tiếng khóc của đứa hài nhi vọng đến tai nó như một lời cầu cứu. Con Min rời khỏi chỗ nằm, vội vã phóng ra cổng. Nó đã nhìn thấy cái bọc vải quen thuộc đang treo tòng teng trước ngực anh xe ôm. Nó còn đánh hơi thấy cả cái mùi hôi hám của đứa hài nhi. Con Min sủa lên mấy tiếng rồi chạy vòng tới chỗ hàng rào có cái lỗ, nơi nó vẫn từ đó chui ra ngoài.

Con Min chạy tới chỗ anh xe ôm thì cũng vừa lúc anh ta đếm tiền xong, trèo lên xe bắt đầu nổ máy. Nó vừa sủa vừa vội vã lao tới. Ôi không kịp. Chiếc xe đã rồ máy phóng đi. Không chần chừ, con chó đẻ ấy lập tức phóng cẳng đuổi theo. Nó vừa đuổi vừa sủa ầm ĩ. Song làm sao một con chó có thể đuổi kịp tốc độ của chiếc xe máy. Đuổi một đoạn dài, con Min tuyệt vọng dừng lại. Nó thẫn thờ nhìn theo chiếc xe đã chạy tít phía xa, cổ họng nó rít lên mấy tiếng thảm thiết. Mấy ngày qua, đứa hài nhi đối với nó có vẻ đã có một thứ tình giống như tình mẫu tử. Hai mắt con Min long lanh, hình như từ trong đó vừa lăn ra mấy giọt nước mắt. Nó vẫn nhìn đăm đăm về phía cuối con đường. Chiếc xe đã mất hút từ lâu, mang theo đứa hài nhi của nó. Ở phía ấy, con đường đang tung bụi mù mịt.

4/2006

Previous articleCON TUYẾT
Next articleNHÀ BÁO NÊN BIẾT NGƯỢNG
RELATED ARTICLES

ĐẦU XUÂN VỚI NHÀ THƠ NGUYỄN KHOA ĐIỀM

NGUYỄN TRỌNG TẠO Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm và Nguyễn Trọng Tạo Tết Giáp Thân 2004, tôi về ăn Tết ở Huế. Sáng 30 có việc...

NGỌN NÚI HUYỀN THOẠI

NTT: Tôi chơi với Đặng Quang 30 năm trước, công an ĐTHS. Anh thích đọc sách, nhưng chưa bao giờ nói chuyện viết lách...

TẢN MẠN HOA VÀ RƯỢU

NGUYỄN TRỌNG TẠO HOA Không rõ từ bao giờ, người ta đã ví đời Hoa với đời Người, đặc biệt là với Người đẹp....

1 COMMENT

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

- Advertisment -

Most Popular

SINH NHẬT MÙA THU

NGUYỄN TRỌNG TẠO SINH NHẬT MÙA THU Tặng Em Ai giấu trong màu thu Bông cúc xanh tháng bảy Nhìn cánh hoa anh thấy Thu về cùng gió xanh Ai giấu...

Văn Cầm Hải: Ở Việt Nam, số lượng nhà văn giỏi ngoại ngữ quá hiếm hoi

VĂN CẦM HẢI Mới đây, Văn Cầm Hải được Bộ Ngoại giao Mỹ mời tham gia Chương trình viết văn Quốc tế 2005 (International Writing...

BỐ VÀ CON

NGUYỄN TRỌNG TẠO Tặng con và bố Tú Con gọi nồng nàn tiếng bố Bố cưng gái rượu yêu kiều  Rồi con thành bà nội ngoại Bố mãi gọi...

KHI XÃ HỘI XUỐNG CẤP, NHÀ THƠ – NGƯỜI Ở ĐÂU?

NGUYỄN TRỌNG TẠO (Nguyễn Đức Tùng thực hiện) Nguyễn Đức Tùng: Rất vui được trò chuyện với anh Nguyễn Trọng Tạo, chàng thi sĩ lãng mạn...

Recent Comments

loctran on THỜI MẠT
Đào Nguyên Lan on THƠ NGUYỄN NGỌC VƯỢNG
tamnguyenxuan55gmail.com on 3 TẢN VĂN CỦA ĐẬU THỊ THƯƠNG
Vương on ĐẤT NƯỚC TÔI
Nguyễn Hoàng Sơn on NHÀ THƠ NGUYỄN DUY VỀ LÀNG
tu sinh on BA THẰNG BẠN
Nguyễn Thanh Cừ on TỔNG THỐNG
Trần Anh Dũng on THƠ ĐẶNG LƯU SAN
Nguyễn Ngọc Phong on “SUY NGẪM” CỦA LÊ THANH DŨNG
Hoàng Trí on NGỤM CHÁO LÚ
Trâu Hà Tĩnh on BA CÂU HỎI CHO HOÀNG HƯNG
sonnghithu@gmail.com on NGƯỜI VỀ TRƯỜNG SA
phamducquy on THƠ VÕ THANH AN
trần vũ long on THƠ VÕ THANH AN
Nguyễn Trường Sơn on DƯỚI BÓNG CÂY XANH
TRẦN NHUỆ on DƯỚI BÓNG CÂY XANH
Nguyễn Thanh Cừ on DƯỚI BÓNG CÂY XANH
Lê Kinh Thắng - Tham tán Thương mại tại Nam Phi on CẢM THỨC 42 NĂM TÌNH ĐOẠN TUYỆT
Lê Anh Phong - TP. Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình on CẢM THỨC 42 NĂM TÌNH ĐOẠN TUYỆT
Nguyễn Thị Bích Lài - Đồng hương của hai người hiện ở TP. Pleiku - tỉnh Gialai – Pleiku. on CẢM THỨC 42 NĂM TÌNH ĐOẠN TUYỆT
Phạm Đông on VĂN TẾ CÂY HÀ NỘI
Nguyễn Thanh Cừ on ĐỐI THOẠI VỚI LÝ QUANG DIỆU
Nguyễn Thanh Cừ on XIN ĐỪNG ĐỤNG VÀO CÂY…
Người lái đò on ĐANG SỐNG MÀ ĐÃ BẢO TÀNG…
Phan Thai Duc Hieu on THÂN PHỤ TÔI
THUYTANTHUYTRUONG on TUYẾT NGA
jamesnguyen on CON TUYẾT
jamesnguyen on KIẾP HÀI NHI
Khanh nguyen on NẾU NHƯ KHÔNG… NẾU
Người Nha Trang on LỜI NGUYỀN CỦA BIỂN
Người Nha Trang on LỜI NGUYỀN CỦA BIỂN
Pham Tien Cat on NGUYỄN HOA VÀ THƠ
Anh Nguyên on CÁI ĐINH ỐC
Nguyễn Thanh Cừ (Hà Nội) on NGUYỄN TRỌNG TẠO HAY ÔNG “ĐỦ MÓN, 5 SAY”
phạm Dũng on SUY NGHĨ VỀ HÒA HỢP
Nguyễn Thị Long on KHOẢNG TRỐNG KHÔNG LẤP ĐẦY
nguyễn thị thanh minh on KHOẢNG TRỐNG KHÔNG LẤP ĐẦY
Nhà giáo Nguyễn Hữu Duyến. on VĨNH BIỆT NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG SÁNG
Nhà giáo Nguyễn Hữu Duyến. on KHÚC HÁT SÔNG QUÊ – BÀI CA CỦA MỌI NGƯỜI
Lâm Bích Thủy on THƠ VALENTINE 2014
Anh Nguyên on THƠ VALENTINE 2014
Pham Tuấn Thọ on NGHỆ THUẬT TÌNH THƯƠNG
Nguyễn Tiến Dũng on NGHỆ THUẬT TÌNH THƯƠNG
Phạm Trường Thi on NGHỆ THUẬT TÌNH THƯƠNG
phạm tuấn thọ on NGHỆ THUẬT TÌNH THƯƠNG
Nguoi mien nui on QUYẾT LIỆT LÀ… TAN VỠ
Nguyễn Mộng Nhưng on NGHỆ THUẬT TÌNH THƯƠNG
phó thường dân on NGUY CƠ TỪ TRUNG QUỐC
thời đại khoa học on GẶP TƯỚNG GIÁP VÀ NGẪM VỀ NGƯỜI
Nỗi buồn hoa phượng on TRUYỆN CỰC NGẮN: BIẾU SÁCH
Gloomy 1721979 on KINH SÁCH CỦA NƯỚC VỆ
Dân gian: "Nhà văn nói láo, nhà báo nói phét" on NƯỚC ICELAND KÍNH TRỌNG NHẤT NGHỀ VIẾT VĂN
Hoạ sĩ Trần Thị Bích Huệ on BÁC NGỦ NGON KHÔNG?
Huỳnh Văn Úc on BÁC NGỦ NGON KHÔNG?
Van Duc on HOA MẠC TRẮNG
nguyễncamgiang@yahoo.com.vn on NHỮNG CÁI CHẾT TỨC TƯỞI CỦA NHÀ VĂN
Danh Hiếu on ĐI TÌM MỘT NHÀ THƠ
Nhan Van on HỒI KÝ CA SĨ
Bà Ngoại on HỒI KÝ CA SĨ
Văn Nhân. on HỒI KÝ CA SĨ
Dungquy on HỒI KÝ CA SĨ
Người nhà quê on SUY NGẪM CỦA LÊ THANH DŨNG
nguyenvan on TÔI YÊU VIỆT NAM
Thanh Minh on TÔI YÊU VIỆT NAM
Hoàng Lãng Thụy on INRASARA BÌNH BÀI THƠ “CHIA”
Đỗ Cảnh Thìn on VU LAN – NGÀY TẠ MẸ
ANH NGUYỄN on HAI BỨC ẢNH TỪ CHINA
Nguyễn thanh Hà on VU LAN – NGÀY TẠ MẸ
Thanh nien nghiem tuc on ĐẶNG HUY VĂN DẶN PHƯƠNG UYÊN
Hà quang Minh on VU LAN – NGÀY TẠ MẸ
Trọng Hoàng on VU LAN – NGÀY TẠ MẸ
Văn Nhân. on HỌC LÀM QUAN
vũ thảo on KHÔNG ĐỀ 72
Quyen on KHÔNG ĐỀ 72
Quyen on HỌC LÀM QUAN
Nguoi lam thue on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
nguyenvan on HỌC LÀM QUAN
GÀ QUÊ on HỌC LÀM QUAN
montaukmosquito on HỌC LÀM QUAN
Phạm Lưu Vũ on KHÔNG ĐỀ 72
Hạnh Nhung on KHÔNG ĐỀ 72
dinhqn on KHÔNG ĐỀ 72
hoang anh on LƯU MANH KẺ CHỢ
Khánh Minh on KHÔNG ĐỀ 72
Nhị Mai on KHÔNG ĐỀ 72
Bá Tiến on TUYẾT NGA
Thanh Minh on TUYẾT NGA
HOÀNG TRƯỜNG SA on HAI BỨC ẢNH TỪ CHINA
Gloomy 1721979 on HAI BỨC ẢNH TỪ CHINA
Thập tứ đại ngu. on HAI BỨC ẢNH TỪ CHINA
mai thanh sơn on ĐI TÌM MỘT NHÀ THƠ
Hồ Muôn on ĐI TÌM MỘT NHÀ THƠ
ANH NGUYỄN on LƯU MANH KẺ CHỢ
ANH NGUYỄN on CHÙM THƠ BIỂN
Thanh Minh on LƯU MANH KẺ CHỢ
hoang anh on LƯU MANH KẺ CHỢ
Vũ Xuân Tửu on LƯU MANH KẺ CHỢ
luong thien on LƯU MANH KẺ CHỢ
nguyenvan on LƯU MANH KẺ CHỢ
Phan Thế Thủy on LƯU MANH KẺ CHỢ
T. A. T on THÂN PHỤ TÔI
Lê văn Minh on THÂN PHỤ TÔI
Tô Lê Sơn on THÂN PHỤ TÔI
ANH NGUYỄN on SẮC DỤC
Đỗ Duy Văn on THÂN PHỤ TÔI
Lưu Đinh Anh on SẮC DỤC
hao hao on THÂN PHỤ TÔI
nguyenvan on 23 TẦNG NGƯỜI
Văn Trường Lưu on CHUYỆN BÁ NHA – TỬ KỲ
Hoàng Văn Hoan on CÁI ĐUÔI TÔN NGỘ KHÔNG
Trần Thị Bích Huệ on LÂM HỒNG TÚ: LỤC BÁT BỐN MÙA
nguyen van lung on CÁI ĐUÔI TÔN NGỘ KHÔNG
Ngô Văn Hải on CHUYỆN BÁ NHA – TỬ KỲ
Phan Huy Vũ on THƠ LÂM THỊ HỒNG TÚ
Trần Thị Bích Huệ on THƠ LÂM THỊ HỒNG TÚ
Nguyễn Hữu Đức on LÂM HỒNG TÚ: LỤC BÁT BỐN MÙA
Nguyễn Thị Chinh on VĂN CAO: TRƯƠNG CHI LÀ TÔI ĐẤY
Nguyen Van Nam on THÔNG TIN THẬT VÀ GIẢ?
Thanh Minh on GIA PHONG XỨ NGHỆ
NGUYỄN VĂN ĐOÀN on LỜI NÀO CỦA TRỊNH CÔNG SƠN?
LÒ LÃO NÔNG/NGUYỄN ĐỨC TOAN on THÔNG TIN THẬT VÀ GIẢ?
(Vẫn là) Cháu ngoan Bác Hồ. on NGHE ĐIỆN THOẠI OSIN HUY ĐỨC
nguyễn văn Đức on LỜI NÀO CỦA TRỊNH CÔNG SƠN?
Người VN Yêu Nước on NGHE ĐIỆN THOẠI OSIN HUY ĐỨC
Người VN Yêu Nước on NGHE ĐIỆN THOẠI OSIN HUY ĐỨC
Người nhà quê on GIA PHONG XỨ NGHỆ
Nguyễn Đắc Vinh on NHẬT KÝ BÁC SĨ HÓA – 1
Trần Ngọc Rô on CÒN ĐÂU SÔNG NHUỆ NGÀY XƯA
Giời Ơi on GIA PHONG XỨ NGHỆ
T Nguyen on ĐÔI MẮT LÝ SƠN
Ha Dinh Van on KIẾN BÒ ĐI ĐÂU?
Muathuhanoi on ĐÔI MẮT LÝ SƠN
Người VN Yêu Nước on CỦA CE’SAR XIN TRẢ LẠI CHO CE’SAR
nguyenvan on KIẾN BÒ ĐI ĐÂU?
Đặng Huy Văn on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Đặng Huy Văn on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Phan Nguyên on KIẾN BÒ ĐI ĐÂU?
Ông Đồ xứ Nghệ on HOÀNG SA LÀ ĐÂU HỞ NGOẠI?
Bác Hồ sống mãi trong sự cay đắng cùa chúng ta! on SỰ NHẦM LẪN LỜI CA “GỬI NGƯỜI EM GÁI MIỀN NAM”
mai ngoc on KIẾN BÒ ĐI ĐÂU?
Trịnh Công Tiến on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Khách qua đường on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Đỗ Duy Văn on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Hà Văn Thịnh on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Tăng Bá Hùng on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
trần cường on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
phạm văn Lâm on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Phan Hoàng on KIẾN BÒ ĐI ĐÂU?
D­ương Đại Nghĩa on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Hoàng Thiên Thanh on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Gia đình Liệt sĩ chống Pháp, chống Mỹ on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
thiên đường XHCN on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Nguyễn Gia Linh on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Nguyễn Trường Sơn on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
D­ương Đại Nghĩa on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Nguyễn Văn An on KIẾN BÒ ĐI ĐÂU?
Nguyễn Văn An on MINH VƯƠNG
Cúc Quỳ hoa on TUYỆT THỰC
ANH NGUYỄN on THƠ XƯA CHƯA CŨ
Biết Tuốt on CHÂN DUNG PHÁC THẢO
Thanh Minh on TUYỆT THỰC
Công Trình on TRƯỜNG SA LÀNG TA
ĐoànhĐoành@ on NHẬT KÝ BÁC SĨ HÓA – 1
Cúc Quỳ hoa on TUYỆT THỰC
Anh Hoa on TUYỆT THỰC
tù nhân lương tâm on TUYỆT THỰC
mai ngoc on TRƯỜNG SA LÀNG TA
Trần Hiếu Nghĩa on NHẬT KÝ BÁC SĨ HÓA – 1
Trần Hiếu Nghĩa on NHẬT KÝ BÁC SĨ HÓA – 1
kieuhung on TUYỆT THỰC
buncuoiwa on TUYỆT THỰC
Bà Ngoại on PHẠM DUY VÀ TỐ HỮU
Nguyễn Trường Sơn on CÙ HUY HÀ VŨ VÀ CON CHIM XÒE QUẠT
Khúc hát sông quê on CÙ HUY HÀ VŨ VÀ CON CHIM XÒE QUẠT
Cùng là người HN on ĐÁM TANG TÔN VINH HỒ ĐỨC VIỆT
Văn Đức on TRÒ ĐÙA NHÂN THẾ
Hoàng Xuân Thảo on THƠ CHO THIẾU NHI: CHÂN VÀ CÁNH
Hoàng Xuân Thảo on TRÒ ĐÙA NHÂN THẾ
ĐoànhĐoành@ on TRIẾT HỌC CỦA NHÀ LỢN
Trần Thường Kiệt on ĐÁM TANG TÔN VINH HỒ ĐỨC VIỆT
Trần Thường Kiệt on TRIẾT HỌC CỦA NHÀ LỢN
Cai nuoc minh no the on LỄ TANG ÔNG HỒ ĐỨC VIỆT
Công Luận on BỌ LẬP THÔNG BÁO
Phạm Lưu Vũ on LIÊN HOAN THƠ TẠI PHÁP
Hoàng Khải on ĐÀ NẴNG VẮNG NHẤT
truclamthientruongy on ĐÀ NẴNG VẮNG NHẤT
Móng Rồng on BỌ LẬP THÔNG BÁO
Trần Dân Đen on BỌ LẬP THÔNG BÁO
Trương Duy Nhì on ĐÀ NẴNG VẮNG NHẤT
Hiên ngang, sáng ngời.... on ĐÀ NẴNG VẮNG NHẤT
Triời mô xanh bằng trời Can Lộc on NỬA NGÀY VỚI TRƯƠNG DUY NHẤT
Phạm Hồng Thái on NỬA NGÀY VỚI TRƯƠNG DUY NHẤT
Người VN Yêu Nước on NỬA NGÀY VỚI TRƯƠNG DUY NHẤT
Hồn Ma Võ Văn Kiệt on NGUYỄN KHOA ĐIỀM: SỰ TẦM THƯỜNG
HTvinh on SẮC DỤC
hát xẩm xứ nghệ on PHẢN ĐỘNG VÀ ĐỒI TRỤY?
Lê Duy Cường on PHẢN ĐỘNG VÀ ĐỒI TRỤY?
Lê Duy Cường on THƠ LÊ TUẤN LỘC
Nhân Văn Giai Phẩm on NGƯỜI MÊ VĂN HỌC BA LAN
Bùi Mai Hạnh on NHẠY CẢM CHÍNH TRỊ
Bùi Mai Hạnh on NHẠY CẢM CHÍNH TRỊ
Bùi Mai Hạnh on NHẠY CẢM CHÍNH TRỊ
Bùi Mai Hạnh on NHẠY CẢM CHÍNH TRỊ
D.Nhật Lệ on TÀI – TAI
3 Dê (tên tục Nguyễn Mười-Tạ Dũng, huý tự Nguyễn Chí Dũng) on PHẢN ĐỘNG VÀ ĐỒI TRỤY?
park gil oung on ÁO LỤA VÀ HOA SEN
Người sông Tiền on VĨNH BIỆT NGƯỜI VỀ SÔNG TƯƠNG
Dương Diệu Minh on THƠ DƯƠNG DIỆU MINH
Phương Xa Ty on THƠ DƯƠNG DIỆU MINH
hát xẩm xứ nghệ on NHẠY CẢM CHÍNH TRỊ
Văn Đức on HUYỀN BÍ VÂN KIỀU
Lương Dũng Hà on NHẠY CẢM CHÍNH TRỊ
Phạm Lưu Vũ on ĐỌC THƠ LÊ THÁI SƠN
xuân thơm on TẠI SAO VIỆT NAM?
Tran Kim Phuong on CHUYỆN TẮM TIÊN
Văn Đức on DỊU DÀNG
Bà thành on CHUYỆN TẮM TIÊN
Khách qua đường on GẶP GỠ THÁNG TƯ
mai ngoc on C’EST LA VIE! (*)
Nguyễn Hữu Cường on THƠ NGUYỄN XUÂN LAI
PHƯƠNG NAM on 4 PHÚT TUYỆT VỜI
Bất công on C’EST LA VIE! (*)
Nobody on CỬA LÒ QUÊ CHA
nguyễn xuân on THƠ BÙI MAI HẠNH
Nobody on CỬA LÒ QUÊ CHA
Vinh on BÁC SĨ THÚ Y
Nobody on CỬA LÒ QUÊ CHA
hát xẩm xứ nghệ on THƠ MỚI CỦA LÊ HUY MẬU
nguyễn xuân căn on CHIẾN TRANH
nguyễn xuân căn on CHIẾN TRANH
Vũ Đức Thắng on NGUYỄN PHAN HÁCH VÀ TÔI
nobody on CỬA LÒ QUÊ CHA
hội những người ko được giải là đây on CHÙM THƠ PHẠM ĐƯƠNG
V. Đ. on NGẪU HỨNG
Người VN Yêu Nước on CỬA LÒ QUÊ CHA
ChâuDiên on CỬA LÒ QUÊ CHA
Văn Đức on CỬA LÒ QUÊ CHA
phạm hữu đăng đạt on THẾ HỆ TÔI, MỘT THẾ HỆ CÚI ĐẦU
VIỆT HƯNG on CỬA LÒ QUÊ CHA
Người VN Yêu Nước on CỬA LÒ QUÊ CHA
Biển Đen on THỦ PHẠM
Tiến Hùng on THỦ PHẠM
Người VN Yêu Nước on THỦ PHẠM
Dinh Trung on THỦ PHẠM
Phạm Lưu Vũ on THỦ PHẠM
c on NHÂN DÂN
Văn Đức on CHIẾN TRANH
lanh thu on CHIẾN TRANH
vu vơ on CHIẾN TRANH
Lâm Tú on CHIẾN TRANH
Điện Hải 1858 on NHỮNG CON CHỮ BIỂU TÌNH
Nguyễn Anh Hùng on CHIẾN TRANH
Thái Doãn Táo on NHỮNG CON CHỮ BIỂU TÌNH
Bùi Thạch Hãn Cựu chiên binh on NHỮNG CON CHỮ BIỂU TÌNH
Nguyễn Đức Giang on NHỮNG CON CHỮ BIỂU TÌNH
mayhong hồ tây hà nội on NHỮNG CON CHỮ BIỂU TÌNH
FAn của Boi on BẠC MỆNH MỘT TÀI HOA!
Nguyễn Xuân Lai on THƠ NGUYỄN XUÂN LAI
nhà thơ Nguyễn Thị Mai on THƠ NGUYỄN XUÂN LAI
Ước mơ dân chủ công bằng on NGHĨ VỀ TRẢ LỜI VTV CỦA ÔNG NGUYỄN ĐÌNH LỘC
Cu Lon on THƠ MẠC MẠC
VIỆT HƯNG on NGÔN NGỮ MỚI
Bich Khe on NGÔN NGỮ MỚI
Nguyễn Xuân Lai on THƠ NGUYỄN XUÂN LAI
Phạm Lưu Vũ on ĐỌC LÀ NIỀM LẠC THÚ
Bà thành on THƠ NGUYỄN XUÂN LAI
Vĩ Trung Ngân on THƠ LÂM THỊ HỒNG TÚ
Đảng ta vĩ đại thật on MỘT BÀI HỌC TỪ PHẠM QUỲNH