Thứ Ba, Tháng Sáu 15, 2021
Home Thơ THƠ LỤC BÁT NGUYỄN TRỌNG TẠO

THƠ LỤC BÁT NGUYỄN TRỌNG TẠO

THƠ LỤC BÁT NGUYỄN TRỌNG TẠO

 

 

CHIỀU RƠI

 

Tặng anh Hoàng Phủ Ngọc Tường

 

Chiều rơi. Vàng tóc. Vàng da

Vàng cây. Vàng đá. Vàng ta. Vàng người

Rượu ngon nhắm với nói cười

Nghe thời gian tím một trời Phù Dung…

 

1994

 

 

 

KHÔNG ĐỀ

 

Tôi nằm nhoài giữa ánh trăng

Lưng tôi thảm cỏ rối hăng hương nồng

Bạn ơi, trăng hoá dòng sông

Tôi như thuyền nhỏ trôi trong nỗi niềm

 

Bây giờ tôi dịu tôi hiền

Biết đâu tôi dại tôi điên bao giờ

Mai sau tôi chết trong thơ

Hay là thơ chết bên bờ hồn tôi

Trăng trên ngọn liễu trăng ngồi

Tôi trên ngọn liễu tôi rơi bây giờ

 

Bạn ơi, trăng quá ngây thơ

Còn tôi cằn cỗi già nua thế này

Bao giờ tôi hoá làn mây

Hẳn tôi muôn thuở sum vầy cùng trăng…

 

Diễn Châu, năm 14 tuổi

 

 

 

CHIA

 

chia cho em một đời tôi

một cay đắng

một niềm vui

một buồn

tôi còn cái xác không hồn

cái chai không rượu tôi còn vỏ chai

 

chia cho em một đời say

một cây si

với

một cây bồ đề

tôi còn đâu nữa đam mê

trời chang chang nắng tôi về héo khô

 

chia cho em một đời Thơ

một lênh đênh

một dại khờ

một tôi

chỉ còn cỏ mọc bên trời

một bông hoa nhỏ lặng rơi mưa dầm…

 

 

 

ĐỢI…

 

ngày dài đợi tháng đợi năm

bông hoa đợi quả, mảnh trăng đợi tròn

đất cày thì đợi xanh non

rét đang đợi ấm, nắng còn đợi mưa

xa nhà, người đợi thăm nhà

cơn say đợi tỉnh, người xa đợi mình

chiến tranh thì đợi hoà bình

trẻ con đợi lớn, trái xanh đợi vàng

sách thì đợi mở sang trang

giấy đang đợi viết, mất đang đợi tìm

cây đèn đợi đốt mình lên

tình yêu thì đợi trái tim tuyệt vời…

 

bao nhiêu chờ đợi trên đời

bỗng dưng anh hiểu khi ngồi đợi… Em!

 

 

 

XONNE BUỒN

 

xin gọi tên Em là Buồn

buồn ơi Buồn hỡi ngọn nguồn Buồn đâu

buồn mồ côi đã từ lâu

đời ta rồi cũng bạc đầu vì thương

 

là khi tỉnh giấc trong đêm

một mình ta thấy ngồi bên: Nỗi Buồn

là khi cạn một ly tràn

đáy ly ta lại thấy làn mi xanh

 

mi xanh Buồn cứ long lanh

gặp long lanh thấy mong manh là Buồn

Buồn đừng đi! Buồn đừng tan!

mất Buồn còn lại tro tàn mà thôi

 

buồm ơi Buồn có thương tôi

đừng làm tôi phải mồ côi Nỗi Buồn!…

 

1989

 

 

 

XONNE LÁ NON

 

bay vào phòng anh một chiếc lá non

ngoài kia đã bão lại còn mưa xiên

lá non bay ngả bay nghiêng

phòng anh cũng chẳng bình yên đâu mà

 

bài thơ anh viết dang dở ngày qua

ngờ đâu chiếc lá non sa giữa dòng

câu thơ buồn một đời không

bỗng dưng trang giấy phập phồng tơ non

 

cây ơi, nếu cây có đi tìm con

đừng buồn tìm mãi lá non không về

bởi thời gian đã mang đi

bài thơ cùng với một thì lá non

 

và căn phòng ấy sau đấy chỉ còn

dấu nằm của lá nụ hôn của trời…

 

10.11.1989

 

 

 

TẶNG MỐI TÌNH CUỐI CỦA GOETHE

 

 

em mười chín tuổi đi đêm

ta ngoài bảy chục lạc miền hoang sơ

rừng trăng cây cỏ đứng ngơ

tưởng là sói dữ nào ngờ… sói con

 

cái đêm trăng ấy trăng non

phố phường xa lắc lối mòn cũng xa

một vùng không rượu không hoa

sói con uống cạn cùng ta suối nguồn

 

cái đêm trăng ấy bỏ buồn

bỏ men thương nhớ bỏ hương ái tình

bỏ ta tỉnh dậy một mình

bỏ em lạc chốn bùng binh sương mờ

 

một mai ta có sững sờ

là khi trăng mọc bất ngờ sói con…

 

1989

 

 

 

BỨC TRANH ĐEN

 

thế rồi nàng lẫn vào đêm

áo dài ngọn gió đen tuyền ruổi theo

nỗi buồn than đá trong veo

dòng sông sánh lại mái chèo ngẩn ngơ

 

thế rồi cặp mắt ngủ mơ

thấy hai con mắt dại khờ tuổi yêu

thấy con đường nhựa ba chiều

thấy mình sững giữa cô liêu không người

 

thế rồi có đoá hồng tươi

giấy đen tôi bọc như người áo đen

con mèo tôi mới làm quen

làm quen là bởi nó đen quá chừng

 

mặt trời tôi vẽ không ngừng

mặt trời đen. Cũng xin đừng trách tôi

bức tranh chỉ một màu thôi

đen như màu áo xui tôi nhớ nàng

 

3.1993

 

 

 

TÔI CÒN MẮC NỢ ÁO DÀI

 

tôi còn mắc nợ áo dài

một làn gió trắng một bài thơ hay

tôi còn mắc nợ mi mày

một con thuyền lá xanh đầy mắt nai

tôi còn mắc nợ ngày mai

một lần trở lại hay hai ba lần

 

ngoài kia trời đất giao thân

tôi còn mắc nợ giai nhân một đời

bao giờ trắng nợ người ơi

trái tim đã trót thốt lời yêu đương!

 

 

 

 

NGÃ SÁU CHIỀU MƯA

 

 

chiều mưa ngã sáu tôi chờ

phố phường ướt át vàng mơ hoa muồng

dẫn về tôi, sáu ngả đường

Ban Mê sáu ngả nhớ thương chia đều

 

ngả nào em đội mưa chiều

tấm dù hoa có mang theo che đầu

người xe vội vã về đâu

bao nhiêu cô gái mang màu áo em

 

ước chi em đến thật êm

gót mưa qua thảm cỏ mềm mơn man

ước chi em đến sát gần

mà tôi vẫn đứng tần ngần ngóng trông…

 

biết là đất đợi mưa không

ở đây tôi nhớ, tôi mong… một người

tiếng yêu tôi gửi lên trời

hóa cơn mưa ướt cả người lẫn tôi.

 

 

 

 

BẠCH HOA

 

hây hây mơn mởn gió xuân

chao, năm giờ đã sáng ngần Bạch Hoa

gái tơ thoáng chốc đàn bà

tân hôn trời đất giao thừa rồi sao

 

một năm nháy mắt chiêm bao

Bạch Hoa nở. Bạch Hoa nào? mình ơi

nhớ xưa ta biệt ly rồi

xuân nay sao lại khứ hồi trắng trong

 

thì ra nàng vẫn chưa chồng

ta thì phiêu lãng lòng vòng đỏ đen

thời gian biến lạ thành quen

quen thành lạ chỉ riêng em, động mùa…

 

 

 

MỘT MÌNH LÊN THIÊN MỤ

 

biết là trời sắp cơn mưa

mà sao tôi cứ lên chùa đường xa?

biết là người mong ở nhà

mà sao tôi cứ đi ra đất trời

 

Sông Hương xuôi mải về người

ngược dòng sông ấy và tôi… gặp chùa

 

trước sân, cây sứ rụng hoa

dăm ba người lính nhẩn nha ngắm nhìn

chuông đồng Thiên Mụ lặng im

mình tôi với tháp Phước Duyên ngước trời

 

bỗng mưa, ào ạt mưa rơi

nhớ người tôi nhớ lúc ngồi trú mưa

 

nhớ người, tôi nhớ chuỵện xưa

Tiên Cô báo mộng xây chùa bên sông

thấy người trong giọt mưa trong

rơi, rơi, rơi… nụ cười hồng đẹp xinh

 

giật mình chợt nhận ra mình

nhận ra mưa đã lặng thinh bao giờ

 

nhận ra trời sáng bất ngờ

núi non sông nước như vừa vẽ xong

nhận ra nỗi nhớ tự lòng

nhớ người đến nỗi… như không nhớ gì…

 

và khi từ giã chùa về

tôi đi như chính người đi, trên đường!

 

 

 

 

GỬI

 

tôi về khép lại căn phòng

thấy trong lồng ngực như không có gì

trái tim đã bỏ tôi đi

ai mà nhặt được gửi về giùm tôi.

 

 

 

ĐI CHỢ TẾT

 

 

người ta mua rượu mua hoa

tôi đi mua tuổi làm quà tặng tôi

 

người ta khăn xếp áo sồi

tôi mua thảng thốt chuỗi cười giòn tan

 

người ta ngà ngọc bạc vàng

tôi may mắn được tấm voan sương mù

 

mắt nàng đầy ắp mộng mơ

biếu không tôi

một bài thơ

không mùa

 

 

 

NGÔI SAO BUỒN

 

chấm buồn dưới mắt buồn em

ngôi sao buồn cuối trời đêm mơ buồn

đèo mù sương biển mù sương

ngôi sao buồn ấy vẫn thường hiện lên

 

anh nghèo anh giữ làm tin

ai mua chẳng bán ai xin dễ nào

giật mình tưởng mất ngôi sao

cô đơn thoáng chốc đã hao hao gầy

 

sao buồn vẫn mắt buồn đây

sau  mưa cây lá ngưng đầy chiêm bao

trời lên cao gió lên cao

ngôi sao khẽ chớp khép vào mi thanh

 

niềm vui rồi dễ phai nhanh

cuộc đời lắng lại long lanh nỗi buồn

em mù sương anh mù sương

ngôi sao buồn ấy vẫn thường hiện lên…

 

24-3-1989

 

 

 

 

ĐÀO PHAI

 

hoa đào vương kiếp đào hoa

thắm tươi một thuở phôi pha một ngày

tôi nhìn từng cánh đào bay

thời gian lõa thể rụng đầy chiêm bao

 

giật mình tôi gọi ơi đào

giang tay níu lại thuở nào thắm tươi

nhưng nàng đã chẳng nghe lời

lặng im trút xuống quanh tôi phai tàn.

 

1992

 

 

 

NHÀ BINH TRẠM

 

Dừng chân binh trạm đêm nay

Giữa rừng khuynh diệp sum vầy võng đưa

Nhìn thân cây nhớ cột nhà

Cành đan ngang dọc như là mè rui

Lá xanh ai lợp ngang trời

Còn đây nuộc lạt ấm hơi tay mềm

(Búp hoa của mẹ là em

Bàn tay con gái ghép liền tầng xanh)

Anh nằm nghe gió trở cành

Ngỡ cha thăm ruộng chưa đành nghỉ khuya

Dành nhà đón các con về

Đứa chăng võng dọc đứa xòe võng ngang

Gió thơm hương diệp mơn man

Bập bềnh giấc ngủ sẽ sàng vành mi…

 

Ngàn sao sau lá thầm thì

Giữa xa xanh nói lời gì lao xao?…

 

1972

 

 

 

THƠ GỬI NGƯỜI KHÔNG QUEN

 

cho thơ tôi được tìm về

tuổi hai mươi, sáng mùa hè đạn bom

ngồi trêm mâm pháo quay tròn

bị thương, tôi ngỡ chẳng còn về đây…

 

có ai chợt đến, ghé vai

cõng tôi, bước núi bước mây chập chùng

tiếng bom lay đất, lạ lùng

người cõng tôi, bỗnh hóa vùng chở che

 

là khi chợt tỉnh cơn mê

nhận ra mái tóc bộn bề ngực tôi

là khi tim đập bồi hồi

nhận ra gương mặt của người… không quen

 

cho thơ tôi được gọi Em

và tôi xin được đi tìm người yêu

qua bao buổi sớm buổi chiều

qua bao trận đánh rất nhiều nhớ thương

hẳn là tôi đã tơ vương

người không quen… biết hỏi đường về đâu?

 

cho tôi xây những nhịp cầu

để em chẳng phải sông sâu lụy đò

tôi xây phố rộng, nhà to

để em đến ở, chẳng chờ đợi đâu

tôi về đồng cạn đồng sâu

may ra tát nước chung gầu cùng em…

 

và bao công việc không tên

tôi say như thể có em đến gần

 

như là tôi đã một lần

nói yêu em

dọc mùa xuân

hai người…

 

cho thơ tôi được nói lời

tình-yêu-tôi, gửi tới người-tôi-yêu

bởi tôi tin những sớm chiều:

người không quen… sống rất nhiều cho tôi

 

1978

 

 

 

THƠ TÌNH NGƯỜI ĐỨNG TUỔI

 

sao người chẳng hỏi một câu

ngây thơ như thuở đã lâu, hỡi người

sao người chẳng đếm sao trời

cho tôi sống lại cái thời trẻ con?…

 

cái thời ngọn cỏ thì non

bông hoa như quả chuông con người cầm

cái thời giọng hát trong ngần

nắm bàn tay, để một lần chia tay.

 

bây giờ cao bổng vòm cây

dòng sông trôi đã vơi đầy tháng năm

áo tôi đạn xé bao lần

tóc người hao mấy mùa xuân đợi chờ.

 

lá rừng rụng mấy mùa khô

trang thư qua mấy mùa mưa phập phồng

chiến trường tây, chiến trường đông

gặp dòng sông, nhớ dòng sông, nhớ mình…

 

lắm khi ngỡ đến vô tình

chẳng hình dung nổi dáng hình người xa

bất ngờ một sợ tóc già

sau cơn sốt rét xa nhà mười năm

 

bây giờ qua cuộc chiến tranh

bây giờ qua tuổi xuân xanh tôi về

bàn tay người có gây đi

run run nước mắt ướt nhòe ngực tôi

 

vẫn dòng sông thuở xa xôi

vẫn bờ đê gió xanh ngời trăng khuya

vẫn là người của ngày xưa

mà bàn tay nắm như vừa yêu nhau!…

 

 

 

 

RƯỢU CẦN

 

cũng liều uống rượu cùng em

bởi chưng người đẹp lại thêm rượu cần

cái ghè rượu hóa chứng nhân

chúng mình mỗi đứa một cần vít cong

một can(*) cho má em hồng

hai can anh đã vội trồng cây si

ba can đừng bỏ anh đi

anh buồn. Ghè rượu có khi lây buồn

bốn can anh muốn chết luôn

năm can… em đã thúc dồn sáu can

đã liều chết cũng chẳng oan

bảy can anh uống. Em van anh rồi

thôi thì một can hai người

hai đôi môi khát một thời tìm nhau

chín can… rượu chẳng còn đâu

còn em hóa rượu. Cúi đầu, anh say…

 

1994

 

______

(*) Can: đơn vị đo bằng que

 

 

 

 

LÀM ĐỀN

 

ngọt ngào cái thuở chín, mười

em đi mua “rượu”, còn tôi xây nhà

tôi xây lầu tháp nguy nga

một mình em ở đến ba bốn phòng

cớ sao em chẳng bằng lòng

để tôi nét thẳng, nét cong nghĩ hoài…

cho em phượng múa, rồng bay

tôi cầm chai “rượu” uống “say” bao giờ…

 

tỉnh ra, tóc đã bạc phơ

ngôi nhà em ở bây giờ… tranh thưa!

vẫn còn chếnh choáng chai mưa

tôi tin là “rượu” em mua của trời.

 

 

 

 

AN ỦI

 

tỉnh rồi mới biết mình say

ngỡ là tại rượu, đâu hay… tại mình

 

còn gì ngày trước cho anh

dáng cây khuất khuất trăng cành bóng sương

thẳm xa chót biển cuối nguồn

núi non kết dụng nỗi buồn không tan…

 

chặt cây mà bắc cầu sang

không em, anh sống lang thang hai lần

ước chi em giận một lần

em xa vài tháng, em gần… cả năm

 

mưa chiều nắng sớm mong manh

đời không khôn dại, sao thành tình yêu?

 

 

 

CÂY HOA PHƯỢNG TÌNH CỜ

 

tình cờ hay chẳng tình cờ

cây hoa phượng nở bất ngờ chiều nay

để tôi đứng lặng nhìn cây

quên sông Hương gió vơi đầy sau vai

 

tháng ba thì hãy còn dài

một mình cây đứng đợi ai bên đường

cái màu hoa đỏ lạ thường

ngỡ như thời trẻ chưa từng nở hoa

 

cái màu hoa đỏ như là

thời gian nén lại nở òa khát khao

màu hoa đỏ tự trời cao

cháy lên như chẳng lúc nào nguôi ngoai

 

sao lòng tôi cứ hỏi ai

tháng ba thì hãy còn dài Huế ơi

cây hoa nở sớm đón người

hay mùa hè trước đợi tôi đến giờ?

 

 

 

 

HÌNH NHƯ

 

hình như có một khoảng trời

phơi phong mây xốp non tươi mưa rào

nụ cười bè bạn cho nhau

mát mềm cả ngọn gió Lào không cây

 

hình như có sợi cỏ may

có dây thương nhớ có ngày chờ mong

con sông có khúc uốn cong

mái tranh có lúc nao lòng người đi

 

sương rơi mặn mặn có khi

cay cay ngọn gió cũng vì yêu thương

ngà ngà chén rượu đời thường

nước rau muống luộc cũng vương ngọt ngào

 

lại tìm về xứ chiêm bao

hình như xứ ấy cây cao hơn nhiều

cánh diều chẳng phụ dây diều

tình yêu nỡ phụ người yêu bao giờ

 

thế mà sau lớp bụi mờ

cứ tin có một câu thơ đợi mình

cứ tin có một mối tình

đắng cay vậy đó mà mình vẫn yêu.

 

hình như chiều đã qua chiều

bài thơ mình viết cũng nhiều… hình như?

 

1981

 

 

 

KHÔNG ĐỀ CHO ĐỖ TOÀN

 

mưa bay gió lạnh đầy trời

một đời thi sĩ mấy đời lang thang

ta làm khách trọ thời gian

con đường hè phố quán hàng bóng cây

ta làm khách trọ em đây

tình yêu mà ngỡ như cây sống nhờ

ta làm khách trọ bài thơ

chưa tan men rượu sững sờ chiêm bao

biết tìm gõ cánh cửa nào

vô tình gió lạnh lách vào đáy tim

giữa bao còn mất vui phiền

câu thơ dang dở que diêm cuối cùng…

 

1983

 

 

 

 

CUỐI NĂM NGẪU HỨNG CHỢ CHIỀU

 

nàng xưa ngán ngẩm chợ trưa

ta nay đủng đỉnh bán mua chợ chiều

buồn kia giá được bao nhiêu

vui này rồi cũng bọt bèo nàng ơi

 

thời gian rụng úa vai người

ước chi mua được nụ cười còn  nguyên

này Lan, này Hạnh, này Duyên(*)

trăng non cái lúm đồng tiền còn không?

 

lên đèn mà chợ vẫn đông

ta đi tìm mãi sao không thấy nàng

thôi đành mua lại thời gian

tìm về chốn cũ tặng nàng ngày xưa.

 

11-1993

 

_____

(*) Thơ Ngô Kha

 

 

 

 

NỖI BUỒN KIÊU

 

một ngày người bán rẻ ta

ta thành đồ vật giữa nhà người dưng

một ngày người đến rưng rưng

mua gì vô giá? Xin đừng mua ta.

 

 

 

HOA VÀ HƯƠNG

 

Nếu em là một đóa hoa

Sắc qua ánh mắt hương qua tâm hồn

Ước gì hoa ngát hương thơm

Trái tim nhìn nhớ lâu hơn mắt nhìn!

 

1970

 

 

 

GỬI H.

 

bây giờ ngày ấy mai sau

em mười bảy tuổi và câu thơ buồn

giọt mưa rơi xuống cội nguồn

Bởi chưng mái giột mưa còn ướt anh

 

một ngày héo một ngày xanh

một đời nhớ một đời thành lãng quên

mấy chàng yêu cũ điên điên

chuyền nhau điện thoại gọi em đường dài

 

yêu nhiều sao chẳng kết ai

trớ trêu đời thực sắc tài kỵ nhau

bây giờ

ngày ấy

mai sau

người không còn tuổi và câu thơ thiền…

 

 

 

NĂM BÀI VÍ DỤ TẶNG KH.

 

Ví dụ 1

gửi chiều một đóa hồng hoa

không giờ sinh nhật dung hoà ngày đêm

gửi em điểm hẹn không tên

người lên đỉnh ngọ bỏ quên bóng mình.

 

Ví dụ 2

ăn chay từ Z đến Y

ngủ chay từ thuở vợ đi lấy chồng

có nàng thục nữ phòng không

ngó qua cửa khép hoa hồng thơm chay

 

Ví dụ 3

cho anh tảng đá trên non

đá thành tượng đá nhìn mòn mắt anh

cho anh một mảnh trời xanh

trời thành hồ biếc anh thành cù lao.

 

 

Ví dụ 4

một ngày nửa nắng nửa mưa

nửa xe nửa bộ nửa trưa nửa chiều

con đường từ ghét đến yêu

đỏ đen sấp ngửa liêu phiêu một đời…

 

Ví dụ 5

anh chưng cất máu thành thơ

gửi qua bưu điện tới bờ sông đen

có nàng lạ lạ quen quen

mở thơ anh, đọc, rồi quên qua đò…

 

 

 

 

TÌNH RƠI

 

đừng mơ rừng cũ người ơi

lối xưa đã khép màu trời trinh nguyên

đừng mơ xẻ ván đóng thuyền

sông xưa đã lấp mấy triền dâu xanh

 

em giờ sợ cả hình anh

lệ rơi ngày trước đã thành cơn mưa

si mê cũng thể trò đùa

muốn tu lại sợ gặp chùa vắng sư

 

anh đừng nhắc nữa mùa thu

vàng phai mầu áo tương tư một thời

cầm tình trót để tình rơi

mò kim đáy bể người ơi, xin đừng…

 

bây giờ nước mắt người dưng

bây giờ sấu rụng trong rừng hết chua!

 

 

 

BẮT CHƯỚC CA DAO

 

 

Mình về thưa với Núi Cao:

mùa trầu sẫm lá mùa cau chín vừa

Ta về quì trước Biển thưa:

đá thành vôi trắng xin đưa mình về

 

Núi Cao ghé Biển thầm thì

hình như Biển cũng hỏi gì Núi Cao…

 

Thế rồi xuống Biển mò sao

ta mang lên Núi cài vào đá xanh

Mình thì lên giải sông Ngân

nhặt mây ném xuống mặn dần Biển sâu…

 

Bây giờ hiểu thấu lòng nhau

mùa trầu đã rụng mùa cau đã vàng!

 

9.1982

 

 

 

NẾU EM NGỦ GẬT

 

 

Nếu em ngủ gật dọc đường

là khi xa cách tôi thường nhắc em

 

Nếu em tỉnh giấc trong đêm

là khi tôi chẳng bình yên nỗi lòng

 

Giữa chiều em bỗng thấy mong

là khi tôi viết vài dòng thơ riêng…

 

Bao giờ tôi khẽ ngủ quên

đừng lay tôi dậy giữa miền không em!

 

 

 

 

KHÓC RỪNG

 

Đến Trường Sơn nhớ Trường Sơn

đạn bom thuở ấy gian thương bây giờ

rừng đâu? Chỉ gốc cây khô

ta già mượn lệ trẻ thơ khóc rừng.

 

 

 

TỰ DƯNG

 

 

Cái thời xuân trẻ xa rồi

tự dưng trí nhớ trêu người mộng du

tự dưng xanh áo thầy tu

thịt da run rẩy chu du lá cành

tự dưng núi hoá thành tranh

sông thành gương sáng biển thành trời sâu

tự dưng đôi mắt mực Tầu

từ nơi xa thẳm lâu lâu lại nhìn

tự dưng gọi một tiếng Em

có người nghe được mà quên bật cười

tự dưng tôi lại nhìn tôi

thấy còn một nước mã hồi là hay

tự dưng hai mắt cay cay

thấy con chuồn ớt vụt bay về trời…

 

11.12.2000

 

 

 

CỎ MAY TRÊN SÂN THƯỢNG

 

 

Cỏ may khâu áo làng quê

cớ chi gió thổi bay về trời cao

ta lên sân thượng chạm vào

cỏ may. Ta cúi xuống chào… cỏ may!

 

Đời phiêu bạt sáu tầng mây

từ trên chót đỉnh nhìn ngây phố nhà

nào ngờ cỏ đã đơm hoa

găm vào ta vết xót xa tận lòng

 

Người như con tốt sang sông

chìm trong phố thị còn trông quê nhà

áo quần chẳng rách như xưa

trái tim rạn vỡ vẫn chưa vá lành

 

Cỏ may không hẹn mà xanh

tìm ta khâu vá cho lành nhớ thương

ngang trời hoa cỏ đẫm sương

loanh quanh sân thượng mà thương cánh đồng…

 

23.11.2001

 

 

MÓN QUÊ

 

 

Thời gian mòn cối giã vừng

Lòng tay mòn nhẵn qua từng nắm cơm

Vai mòn đòn gánh bóng trơn

Người rao cơm nắm bước mòn tuổi xanh

 

Cơm vừng, thưa chị thưa anh

Bữa cơm công chức ăn nhanh vỉa hè

Người thành phố, kẻ nhà quê

Mời nhau cơm nắm thơm về xưa xa

 

Thơm về đồng đất phù sa

Thơm về đồi núi thơm qua luống cày

Thơm về mùa trĩu bông sây

Thơm về Tiên Tổ tháng ngày nắng mưa

 

Nghìn năm hay vạn năm xưa

Muối vừng cơm nắm lon dưa vại cà

Món quê thơm thảo mặn mà

Vẫn len lỏi chốn phồn hoa phố phường

 

Vẫn còn lời nói dễ thương

Mời anh mời chị dùng cơm muối vừng…

 

Hà Nội, 12.2003

 

 

 

ẢO GIÁC NGÀY XUÂN

 

 

Chúa xuân tặng tuổi cho người

tặng đôi sợi bạc cho tôi nao lòng

tặng em một chút ửng hồng

một trời áo lụa phơi phong mắt chiều

 

Giật mình mình biết mình yêu

một bông hoa cải ít nhiều ngây thơ

hoa vàng nhuộm giấc ngủ mơ

dòng sông xưa cũ bây giờ còn trong

 

Mưa xuân ướt áo chờ mong

đường quê mướt cỏ mà không thấy người

khói sương rúc rích tiếng cười

một bầy tiên nữ trêu người xa xăm

 

Trở về phố xá thanh tân

hộp thư điện tử thiệp xuân chúc mừng

nao lòng tôi nhớ người dưng

nhớ bông hoa cải rưng rưng gió vàng…

 

 

 

CÔ GÁI BA LAN

 

 

Chân dài đầu nhỏ cổ cao

tóc vàng da trắng môi đào mắt đen

mới nhìn mà ngỡ từng quen

quen em rồi

có người em

xứ người

em đọc thơ

em nói cười

em đàn ca khúc tuyệt vời Chopin

phong vàng phủ kín vai anh

gió vàng khoan nhặt long lanh tiếng vàng

em đưa anh đến Thiên Đàng

chìm trong muối mặn chín tầng âm ti (*)

nhạc buồn chạm mặt từ bi

thơ vui nuốt lệ chia ly nở cười

 

một ngày quên cả một đời

một đêm nhớ mãi một trời lạ xa

một năm là mấy mùa qua

một trăm năm nữa hay là nghìn năm?…

 

Anh về xứ nóng xa xăm

tuyết rơi trắng xoá dấu nằm trong mơ

anh đàn hát

anh đọc thơ

anh buồn vui chẳng xoá mờ chiêm bao

chân dài đầu nhỏ cổ cao

tóc vàng da trắng môi đào mắt đen…

 

Warszawa – Hà Nội, 10.2004

______

 

(*) Mỏ Muối thuộc vùng Kracop của Ba Lan, Di sản Văn hoá thế giới, sâu hàng trăm mét dưới lòng đất với 300 km đường hầm.

 

 

 

CON SÔNG HUYỀN THOẠI

 

con sông mình hạc xương mai

vàng son in bóng đền đài hoa khôi

đến đây tôi gửi bóng tôi

vớt lên thì vỡ, tan rồi lại nguyên

 

con sông mướt cỏ tóc tiên

những đêm kỹ nữ bỏ quên nguyệt cầm

vầng trăng lõa thể ướt đầm

sẩy chân thi sĩ vớt nhầm mỹ nhân

 

con sông đám cưới Huyền Trân

bỏ quên dải lụa phù vân trên nguồn

hèn chi thơm thảo nỗi buồn

niềm riêng nhuộm tím hoàng hôn đến giờ

 

con sông nửa thực nửa mơ

nửa mong Lý Bạch nửa chờ Khuất Nguyên…

 

 

 

MẸ TÔI

 

mẹ tôi dòng dõi nhà quê

trầu cau từ thuở chưa về làm dâu

áo sồi nâu, mấn bùn nâu

trắng trong dải yếm bắc cầu nên duyên

 

cha tôi chẳng đỗ trạng nguyên

ông đồ hay chữ thường quên việc nhà

mẹ tôi chẳng tiếng kêu ca

hai tay đồng áng lợn gà nồi niêu

 

chồng con duyên phận phải chiều

ca dao ru lúa câu Kiều ru con

gái trai mấy đứa vuông tròn

chiến tranh mình mẹ ngóng con, thờ chồng

 

bây giờ phố chật người đông

đứa nam đứa bắc nâu sồng mẹ thăm

(tuổi già đi lại khó khăn

thương con nhớ cháu đêm nằm chẳng yên)

 

mẹ tôi tóc bạc răng đen

nhớ thương xanh thắm một miền nhà quê.

 

 

 

NGẠI XUÂN

 

ngại vào quán xá người đông

ngại đi đám cưới vườn hồng ngại qua

ngại ngồi lâu với tuổi già

ngại rong ruổi chốn đường xa đèo bòng

 

ngại bài diễn thuyết dài dòng

ngại con chim hót trong lồng véo von

ngại ly rượu nhạt pha cồn

ngại người vô cớ nhơn nhơn khóc cười

 

tôi giờ ngại cả bóng tôi

ý thơ chưa cạn ngó lời đã khô

ngại cây trúc đứng bên hồ

biết đâu sơ ý bất ngờ sẩy chân!

 

ngại làm thơ tặng mùa xuân

ngại chuông điện thoại bất thần nửa đêm

ngại người như thể người quen

tưởng em lại hóa Người Tiên giáng trần.

 

 

 

THƠ NHỜ EM GỬI VỀ NGUYỄN BÍNH

 

em giờ quần soọc áo phông

ta như một gã nhà nông cuối mùa

em giờ píc ních sân chùa

ta như sư đá còn ưa xoa đầu

em giờ tưởng tượng sồng nâu

ta đi ra phố mua gàu tát trăng

 

ước chi em mặc tứ thân

nụ cười che nón ba tầm ghé chơi

ước chi đến hẹn người ơi

con đò lúng liếng mắt cười chìm đâu

ta về hỏi đáy sông sâu

áo phông quần soọc nhà lầu xe hơi

 

sông sâu không tiếng trả lời

nghe chiều khói sóng một hơi thở buồn

 

 

 

TỰ HỌA

 

vẽ tôi mực rượu giấy trời

nửa say nửa tỉnh nửa cười nửa đau

 

vẽ tôi thơ viết nửa câu

nửa câu ma quỷ đêm sâu gọi về

 

vẽ tôi thấy đẹp là mê

thấy ghen là sợ thấy quê là nhà

 

vẽ tôi lặng nhớ mưa xa

tiếu lâm đời thực khóc òa chiêm bao

 

vẽ tôi xê dịch ba đào

bốn mươi chín ký thấp cao chân mình

 

vẽ tôi con Lợn cầm tinh

con Gà cầm tháng con Tình cầm tay

 

vẽ tôi mưa nắng béo gầy

thu đông xuân hạ tháng ngày nhớ quên…

 

 

 

CẦM LÒNG

 

cho Ban và Hùng

 

 

cầm lòng thôi khỏi khóc cười

có người nuôi nhớ bởi người nuôi quên

 

cầm lòng rời bến ơi thuyền

thuyền xa bến hẹn sông hiền sóng ngoan

 

cầm lòng một mái thời gian

một đèn lẻ bóng một trang động tình

 

người về Hà Tĩnh xa Vinh

nửa thân ngoài nớ nửa mình trong ni

 

cầm lòng sao cứ vân vi

mây thì nặng trĩu núi thì nhẹ tênh…

 

1993

 

 

 

CẢM THÔNG

 

 

mùa xuân mặc áo màu gì

mà xanh biếc lá thầm thì cùng hoa

mà em áo rách không nhà

lang thang chợ vắng sân ga không tàu

 

mình anh khoác cả nỗi đau

ngày xuân mưa rắc lên đầu muối tiêu

giật mình nghe tiếng pháo kêu

em ơi nhặt pháo được nhiều không em

 

túi anh còn một bao diêm

một đòn bánh tét nào em lại cùng

xòe diêm nổ quả pháo đùng

cùng nhau tét bánh. Ngại ngùng làm chi

 

mùa xuân mặc áo màu gì

bánh thì áo lá pháo thì áo hoa…

 

1993

 

 

 

 

LỤC BÁT GA BAY 


Áo phông câu lục xanh trời

Quần Jeans câu bát cuộn trôi sông dài

Em về từ chốn mây bay

Ùa vào thành phố cuối ngày ấu thơ

 

Chẳng còn nghe võng ầu ơ

Chẳng căn nhà gỗ xa tơ óng vàng

Lên tầng, thang máy rước nàng

Cây mùa hiện đại xanh sang gối nằm

Em cầm câu bát trong chăn

Xe duyên câu lục đính bằng nụ hôn

Mây mưa vần vũ thượng nguồn

Câu thơ nào phải cánh chuồn đậu bay

 

Anh đi mặc nắng cho ngày

Em về cởi lụa trắng đầy vào đêm

Rượu tình lục bát trào men

Nồng nàn da thịt mùa quên lối về

 

Tháng Mười lục bát lên xe

Ga bay nước mắt bốn bề chia li

Em mang câu bát bay đi

Anh cầm câu lục lỡ thì xuân qua…

2.12.2007

 

 

 

 

CÂY TRONG VƯỜN

 

Cây tre như cái cần câu

Mặt trời là cá, biển: bầu trời xanh

Chua ngoa mang tiếng chị Chanh

Với người đau ốm bỗng thành người thân

Cau như cây tháp trăm tầng

Thắp hương vào hạ, đèn lồng cuối thu.

Cây Trầu leo dọc tường nhà

Qua mùa để dấu như là chân chim

Cây rơm gió cũng lặng im

Cây Bưởi không gió cũng nhìn lắc lư

Quanh năm cây Cọ xoè ô

Quả Cam chín chậm như chờ Tết sang…

 

 

 

 

NGƯỜI ƠI, MÙA LÚA…

 

 

Người ơi, lúa đã trở hương

Trưa mơ mơ nắng, chiều hươm hươm đồng

Con chim sẻ bắc cầu vồng

Lăn tăn biển lúa, gió nồng, người ơi!

 

Bão giông, nắng hạn qua rồi

Vào đêm chín rực một trời đầy sao

Bác thần nông khẽ gật đầu

Bỗng thương vạt áo sẫm nâu của người…

 

Người đi trong lúa như bơi

Chiếc thuyền vỏ trấu qua rồi, kiếp xưa!

Cầm tay, trôi giữa hương mùa

Xôn xao hạt lúa vỗ bờ, xôn xao…

 

Người ơi, nào phải chiêm bao

Mồ hôi thánh thót ngàn sao cho đồng

Tưới theo bao mặt trời hồng

Thấm qua gốc rễ hoá bông lúa vàng.

 

Người lo rèn hái sửa quang

Ta đẵn gỗ ràng, ta đóng thêm xe

Ở đây người nhé, đừng về

Lúa thơm quấn quýt bộn bề bước chân!

 

Ngày vui chở lúa về sân

Tối nâng cơm trắng bâng khuâng hương đồng…

 

Nghệ An, Hà Nội 1974

 

 

 

MƯA RỪNG NGHE ĐƯỢC…

 

Mưa rừng nghe được từ xa

Rì rầm lá nứa, mượt mà lá ngâu

Chim k’tia bay vút về đâu

Lộp độp trên đầu – lá cọ chung chiêng

Mưa trên lá chuối – mưa nghiêng

Mưa như tắm cả đồi sim – mưa tròn…

 

Bỗng mưa chạm tiếng cười giòn

Mấy anh lính trẻ sáng tròn mắt mưa

Ở đây nhà vắng cây thưa

Lán tranh che tạm nắng trưa mưa chiều!

Tiếng cười trong trẻo đến yêu

Nước mưa như cũng chiều theo tiếng cười

Bàn tay lấp loáng lưng đồi

Mặt người thấp thoáng mặt trời trong mưa

Lính ta gieo lúa, trỉa ngô

Mưa rừng chợt tạnh cũng vừa nghỉ tay

Lán tranh khói thuốc vờn bay

Bát cơm gạo mới xới đầy hương thơm…

 

Mưa đi qua, để lặng yên

Đã nghe trong đất mầm lên rì rào…

 

 

 

DÒNG SÔNG MẶC ÁO 

 

Dòng sông mới điệu làm sao

Nắng lên mặc áo lụa đào thướt tha

Trưa về trời rộng bao la

Áo xanh sông mặc như là mới may

Chiều trôi thơ thẩn áng mây

Cài lên màu áo hây hây ráng vàng

Đêm thêu trước ngực vầng trăng

Trên nền nhung tím trăm ngàn sao lên

Khuya rồi, sông mặc áo đen

Nép trong rừng bưởi lặng yên đôi bờ…

 

Sáng ra thơm đến ngẩn ngơ

Dòng sông đã mặc bao giờ áo hoa

Ngước lên bỗng gặp la đà

Ngàn hoa bưởi trắng nở nhoà áo ai…

 

 

 

LỜI RU CỦA BỜ

Cho bé Cẩm Ly

Ngủ đi sông ngủ sông ơi

Đầu nguồn bờ hát ru lời trẻ trung

Bởi sông bờ chắn bão bùng

Mai sau sông lớn thủy chung với bờ

 

Mai sau sông lớn đi xa

Đừng ồn ào sóng mới là sông sâu

Sông nuôi đồng lúa đồng mầu

Lửa hồng xóm mạc buồm nâu thuyền chài

 

Lớn lên rồi một ban mai

Đời sông nhập với rộng dài biển khơi

Già nua bờ đứng trông vời

Khát bao la sóng dưới trời xanh non

 

Xa bờ sông tới mênh mông

Nhớ nơi cuối biển bờ mong thủy triều…

 

 

 

TRƯA RỪNG HƯƠNG SƠN

 

Chuối hương trĩu quả chín vàng

Ngỡ chim say nắng tụ đàn ngủ quên

Nương chè xanh một vùng im

Mít như đàn lợn lim dim no tròn

Xum xuê muôn giọt nắng giòn

Đậu đầy rừng quýt ai trồng nơi đây…

 

Mặt trời treo giữa đỉnh ngày

Dừng chân rừng quế võng quây một vùng

Rừng theo nhịp võng cây rung

Tự đâu hương bỗng thơm lừng không gian

 

Rừng ơi rừng ngủ mơ màng

Võng đưa cho khắp núi ngàn dâng hương…

 

Hương Sơn, hè 1973

 

 

 

MỘT NGÀY HÀ NỘI CỦA ANH

 

Một ngày Hà nội – anh về

Áo vương bụi đất nắng hè biên cương

Con đường rồi lại con đường

Bao nhiêu ngõ phố nhớ thương bao người

 

Quà này chuyển đến Hàng Vôi

Thư này mang giúp đến người bạn yêu

Lời này nhắn mẹ gửi Kiều

(Bạn đang phiên gác dặn theo đôi lời)

Chùm thơ nghe mãi thuộc rồi

Thì nhờ mang đến một người yêu thơ

Bao nhiêu nhắn gửi đơn sơ

Anh mang theo một ba-lô căng đầy…

 

Một ngày Hà Nội – một ngày

Anh trong gặp gỡ chia tay đời thường

Tiếng rao kem mát cuối đường

Hàng cây cơm nguội lời thương một thời

Ồn ào bè bạn nói cười

Đến đi tất bật như người miền Trung

Ngước lên hoa phượng nở bừng

Hàng Da sắm chiếc thắt lưng bạn nhờ

Tìm mươi tệp giấy viết thư

Chỉ màu áo lính ghé mua Hàng Đào

 

Một ngày Hà Nội nôn nao

Nhà mình mà cứ hết vào lại ra

Nghe còi tàu vẳng ngoài ga

Bồn chồn ngỡ tiếng trời xa gọi mình

Lại ba-lô cuộc hành trình

Tiễn đưa Hà Nội đỏ xanh đèn đường

Áo còn nguyên bụi biên cương

Thêm dăm lá sấu phố phường đậu vai

 

Anh – người lính trẻ bạn tôi

Anh – người Hà Nội cuối trời đạn bom…

 

 

 

CHỈ CÒN GIÓ NỘI THỞ SƯƠNG

 

Chỉ còn gió nội thở sương

Dòng sông thiêm thiếp con đường đê xa

Mây ôm trăng ngủ. Sao nhòa

Bóng làng dường cũng tan hòa mênh mông

 

Đâu con thuyền nép bến sông

Trái tim anh nép phập phồng ngực em

Hôn rồi hôn nữa hôn thêm

Mai xa hai đứa hai bên chân trời

 

Thì em đừng chút thở dài

Đợi chờ đâu có như ai đợi chờ

Thì anh trong giấc ngủ mơ

Dẫu nơi rừng núi thấy bờ sông quê

 

Nép vào nhau nữa, say mê

Tình yêu muôn thuở chở che con người

Cho dù trong đục đầy vơi

Cháy riêng ngọn lửa tình người đang yêu

 

Chỉ còn vũ trụ quay đều

Vài ngôi sao mọc cuối chiều rụng rơi

Sát kề lần chót người ơi

Hôn nhau mà biết xa xôi yên lòng…

 

 

 

CÂY

 

Vào rừng nào biết tên cây

Anh vừa xa biển lên dây với rừng

Như em, chọn gỗ đã từng

Gặp anh nào dễ đoán chừng tên anh

 

Bây giờ đi giữa ngàn xanh

Biết lim nhựa tím mà cành bạc phau

Sến hồng chẳng chịu cúi đầu

Ngẩng cao trời biếc hát câu của mình

Biết loài tầm gửi, dùng dình

Gửi mình nên phải cúi mình. Thế thôi!

 

Anh đi về phía bom rơi

Nơi rừng cây hóa than rồi hỡi em

Không cành nên vắng tiếng chim

Bởi chưng “điểm chốt” nên bom đạn nhiều

Chiến trường vẫn sống tin yêu

Trong tình của đất chắt chiu bao đời…

 

Giao tranh khói lửa tan rồi

Đất sâu bật dậy tiếng cười giòn tan

Nghe như tiếng hạt nẩy mầm

Tiếng em tiếng suối rì rầm rừng xanh…

 

1974

 

 

 

HÀN MẶC TỬ

 

ngôi nhà ghép những phiến trăng

pha lê ô cửa. Mái vàng lá thu

thi nhân ngủ giấc sương mù

siêu thăng hồn nhập ngôn từ chiêm bao

 

có nàng xâu chuỗi trăng sao

đêm đêm trộm lén thả vào trang thơ

thế rồi tận cõi mơ hồ

thơ Ngư­ời sáng láng giấc mơ về trời

 

thế rồi gào rú khóc cư­ời

cổi thơ cổi mộng gửi ngư­ời trần gian

thi nhân về cõi vĩnh hằng

trầm hương nghi ngút nhà trăng của Ngư­ời?…

 

 

 

 

LỆCH ĐÊM

 

Tặng BT

 

Vắng em giường chiếu lệch đêm

Ngôi nhà nghiêng ngả con thuyền bão dông

Vắng em hồ lệch thành sông

Đại dương dâng sóng cánh đồng cập kênh

Em đi về phía bồng bềnh

Anh ngồi nhắm mắt lênh đênh nỗi niềm

Taxi gọi mãi lạc đêm

Ngóng hoài tiếng guốc… vọng lên nhà người

Một giờ mấy nhịp tim ơi

Một đêm mấy nhớ hỡi người ta yêu

Em về trước cửa yêu kiều

Mở hai con mắt người yêu không về…

 

Hà Nội, 28.10.2010

 

 

 

TẠ TỪ

 

tạ từ da trắng áo hồng

tôi về tháp cổ rêu phong một đời

 

tạ từ. Ai tạ từ tôi

chập chờn Tiên Nữ nói cười xa xăm

 

buồn như trăng đã lên rằm

thương  như người đã trăm năm. Tạ từ…

 

1992

 

 

 

 

 

RELATED ARTICLES

SINH NHẬT MÙA THU

NGUYỄN TRỌNG TẠO SINH NHẬT MÙA THU Tặng Em Ai giấu trong màu thu Bông cúc xanh tháng bảy Nhìn cánh hoa anh thấy Thu về cùng gió xanh Ai giấu...

BỐ VÀ CON

NGUYỄN TRỌNG TẠO Tặng con và bố Tú Con gọi nồng nàn tiếng bố Bố cưng gái rượu yêu kiều  Rồi con thành bà nội ngoại Bố mãi gọi...

TRỊNH XUÂN THU: CHÙM THƠ MỚI

NTT: Sau 5 tập thơ đã xuất bản, nhà thơ Trịnh Xuân Thu vừa gửi tới HNVC chùm thơ mới 7 bài. Những trải...

5 COMMENTS

  1. CHIA – MỘT BÀI THƠ HAY
    Thơ lục bát không vần thì không phải thơ lục bát. Nhưng vần mà ý không mới, tưởng không sâu, không bất ngờ cho ta cái cảm giác rưng rưng của một nhận thức vừa hoang mang vừa minh triết của cái đẹp thì cái vần đó khiến câu thơ trở thành vè, nó như hoa giấy, hoa nhựa không hương, như người đàn bà không duyên, không gợi…

    Bài thơ này tôi đọc đã lâu, tình cờ gặp lại vẫn thấy vô cùng thích thú, cảm giác tựa như một chiều đông lạnh se sương khói, đồng quạnh mênh mông, một chai rượu với một thôn nữ đẹp, duyên và cô gái hát nho nhỏ một bài hát chân quê gợi yêu, gợi thương, gợi bao điều mộng mơ tình tứ…
    Phạm Dũng

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

- Advertisment -

Most Popular

SINH NHẬT MÙA THU

NGUYỄN TRỌNG TẠO SINH NHẬT MÙA THU Tặng Em Ai giấu trong màu thu Bông cúc xanh tháng bảy Nhìn cánh hoa anh thấy Thu về cùng gió xanh Ai giấu...

Văn Cầm Hải: Ở Việt Nam, số lượng nhà văn giỏi ngoại ngữ quá hiếm hoi

VĂN CẦM HẢI Mới đây, Văn Cầm Hải được Bộ Ngoại giao Mỹ mời tham gia Chương trình viết văn Quốc tế 2005 (International Writing...

BỐ VÀ CON

NGUYỄN TRỌNG TẠO Tặng con và bố Tú Con gọi nồng nàn tiếng bố Bố cưng gái rượu yêu kiều  Rồi con thành bà nội ngoại Bố mãi gọi...

KHI XÃ HỘI XUỐNG CẤP, NHÀ THƠ – NGƯỜI Ở ĐÂU?

NGUYỄN TRỌNG TẠO (Nguyễn Đức Tùng thực hiện) Nguyễn Đức Tùng: Rất vui được trò chuyện với anh Nguyễn Trọng Tạo, chàng thi sĩ lãng mạn...

Recent Comments

loctran on THỜI MẠT
Đào Nguyên Lan on THƠ NGUYỄN NGỌC VƯỢNG
tamnguyenxuan55gmail.com on 3 TẢN VĂN CỦA ĐẬU THỊ THƯƠNG
Vương on ĐẤT NƯỚC TÔI
Nguyễn Hoàng Sơn on NHÀ THƠ NGUYỄN DUY VỀ LÀNG
tu sinh on BA THẰNG BẠN
Nguyễn Thanh Cừ on TỔNG THỐNG
Trần Anh Dũng on THƠ ĐẶNG LƯU SAN
Nguyễn Ngọc Phong on “SUY NGẪM” CỦA LÊ THANH DŨNG
Hoàng Trí on NGỤM CHÁO LÚ
Trâu Hà Tĩnh on BA CÂU HỎI CHO HOÀNG HƯNG
sonnghithu@gmail.com on NGƯỜI VỀ TRƯỜNG SA
phamducquy on THƠ VÕ THANH AN
trần vũ long on THƠ VÕ THANH AN
Nguyễn Trường Sơn on DƯỚI BÓNG CÂY XANH
TRẦN NHUỆ on DƯỚI BÓNG CÂY XANH
Nguyễn Thanh Cừ on DƯỚI BÓNG CÂY XANH
Lê Kinh Thắng - Tham tán Thương mại tại Nam Phi on CẢM THỨC 42 NĂM TÌNH ĐOẠN TUYỆT
Lê Anh Phong - TP. Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình on CẢM THỨC 42 NĂM TÌNH ĐOẠN TUYỆT
Nguyễn Thị Bích Lài - Đồng hương của hai người hiện ở TP. Pleiku - tỉnh Gialai – Pleiku. on CẢM THỨC 42 NĂM TÌNH ĐOẠN TUYỆT
Phạm Đông on VĂN TẾ CÂY HÀ NỘI
Nguyễn Thanh Cừ on ĐỐI THOẠI VỚI LÝ QUANG DIỆU
Nguyễn Thanh Cừ on XIN ĐỪNG ĐỤNG VÀO CÂY…
Người lái đò on ĐANG SỐNG MÀ ĐÃ BẢO TÀNG…
Phan Thai Duc Hieu on THÂN PHỤ TÔI
THUYTANTHUYTRUONG on TUYẾT NGA
jamesnguyen on CON TUYẾT
jamesnguyen on KIẾP HÀI NHI
Khanh nguyen on NẾU NHƯ KHÔNG… NẾU
Người Nha Trang on LỜI NGUYỀN CỦA BIỂN
Người Nha Trang on LỜI NGUYỀN CỦA BIỂN
Pham Tien Cat on NGUYỄN HOA VÀ THƠ
Anh Nguyên on CÁI ĐINH ỐC
Nguyễn Thanh Cừ (Hà Nội) on NGUYỄN TRỌNG TẠO HAY ÔNG “ĐỦ MÓN, 5 SAY”
phạm Dũng on SUY NGHĨ VỀ HÒA HỢP
Nguyễn Thị Long on KHOẢNG TRỐNG KHÔNG LẤP ĐẦY
nguyễn thị thanh minh on KHOẢNG TRỐNG KHÔNG LẤP ĐẦY
Nhà giáo Nguyễn Hữu Duyến. on VĨNH BIỆT NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG SÁNG
Nhà giáo Nguyễn Hữu Duyến. on KHÚC HÁT SÔNG QUÊ – BÀI CA CỦA MỌI NGƯỜI
Lâm Bích Thủy on THƠ VALENTINE 2014
Anh Nguyên on THƠ VALENTINE 2014
Pham Tuấn Thọ on NGHỆ THUẬT TÌNH THƯƠNG
Nguyễn Tiến Dũng on NGHỆ THUẬT TÌNH THƯƠNG
Phạm Trường Thi on NGHỆ THUẬT TÌNH THƯƠNG
phạm tuấn thọ on NGHỆ THUẬT TÌNH THƯƠNG
Nguoi mien nui on QUYẾT LIỆT LÀ… TAN VỠ
Nguyễn Mộng Nhưng on NGHỆ THUẬT TÌNH THƯƠNG
phó thường dân on NGUY CƠ TỪ TRUNG QUỐC
thời đại khoa học on GẶP TƯỚNG GIÁP VÀ NGẪM VỀ NGƯỜI
Nỗi buồn hoa phượng on TRUYỆN CỰC NGẮN: BIẾU SÁCH
Gloomy 1721979 on KINH SÁCH CỦA NƯỚC VỆ
Dân gian: "Nhà văn nói láo, nhà báo nói phét" on NƯỚC ICELAND KÍNH TRỌNG NHẤT NGHỀ VIẾT VĂN
Hoạ sĩ Trần Thị Bích Huệ on BÁC NGỦ NGON KHÔNG?
Huỳnh Văn Úc on BÁC NGỦ NGON KHÔNG?
Van Duc on HOA MẠC TRẮNG
nguyễncamgiang@yahoo.com.vn on NHỮNG CÁI CHẾT TỨC TƯỞI CỦA NHÀ VĂN
Danh Hiếu on ĐI TÌM MỘT NHÀ THƠ
Nhan Van on HỒI KÝ CA SĨ
Bà Ngoại on HỒI KÝ CA SĨ
Văn Nhân. on HỒI KÝ CA SĨ
Dungquy on HỒI KÝ CA SĨ
Người nhà quê on SUY NGẪM CỦA LÊ THANH DŨNG
nguyenvan on TÔI YÊU VIỆT NAM
Thanh Minh on TÔI YÊU VIỆT NAM
Hoàng Lãng Thụy on INRASARA BÌNH BÀI THƠ “CHIA”
Đỗ Cảnh Thìn on VU LAN – NGÀY TẠ MẸ
ANH NGUYỄN on HAI BỨC ẢNH TỪ CHINA
Nguyễn thanh Hà on VU LAN – NGÀY TẠ MẸ
Thanh nien nghiem tuc on ĐẶNG HUY VĂN DẶN PHƯƠNG UYÊN
Hà quang Minh on VU LAN – NGÀY TẠ MẸ
Trọng Hoàng on VU LAN – NGÀY TẠ MẸ
Văn Nhân. on HỌC LÀM QUAN
vũ thảo on KHÔNG ĐỀ 72
Quyen on KHÔNG ĐỀ 72
Quyen on HỌC LÀM QUAN
Nguoi lam thue on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
nguyenvan on HỌC LÀM QUAN
GÀ QUÊ on HỌC LÀM QUAN
montaukmosquito on HỌC LÀM QUAN
Phạm Lưu Vũ on KHÔNG ĐỀ 72
Hạnh Nhung on KHÔNG ĐỀ 72
dinhqn on KHÔNG ĐỀ 72
hoang anh on LƯU MANH KẺ CHỢ
Khánh Minh on KHÔNG ĐỀ 72
Nhị Mai on KHÔNG ĐỀ 72
Bá Tiến on TUYẾT NGA
Thanh Minh on TUYẾT NGA
HOÀNG TRƯỜNG SA on HAI BỨC ẢNH TỪ CHINA
Gloomy 1721979 on HAI BỨC ẢNH TỪ CHINA
Thập tứ đại ngu. on HAI BỨC ẢNH TỪ CHINA
mai thanh sơn on ĐI TÌM MỘT NHÀ THƠ
Hồ Muôn on ĐI TÌM MỘT NHÀ THƠ
ANH NGUYỄN on LƯU MANH KẺ CHỢ
ANH NGUYỄN on CHÙM THƠ BIỂN
Thanh Minh on LƯU MANH KẺ CHỢ
hoang anh on LƯU MANH KẺ CHỢ
Vũ Xuân Tửu on LƯU MANH KẺ CHỢ
luong thien on LƯU MANH KẺ CHỢ
nguyenvan on LƯU MANH KẺ CHỢ
Phan Thế Thủy on LƯU MANH KẺ CHỢ
T. A. T on THÂN PHỤ TÔI
Lê văn Minh on THÂN PHỤ TÔI
Tô Lê Sơn on THÂN PHỤ TÔI
ANH NGUYỄN on SẮC DỤC
Đỗ Duy Văn on THÂN PHỤ TÔI
Lưu Đinh Anh on SẮC DỤC
hao hao on THÂN PHỤ TÔI
nguyenvan on 23 TẦNG NGƯỜI
Văn Trường Lưu on CHUYỆN BÁ NHA – TỬ KỲ
Hoàng Văn Hoan on CÁI ĐUÔI TÔN NGỘ KHÔNG
Trần Thị Bích Huệ on LÂM HỒNG TÚ: LỤC BÁT BỐN MÙA
nguyen van lung on CÁI ĐUÔI TÔN NGỘ KHÔNG
Ngô Văn Hải on CHUYỆN BÁ NHA – TỬ KỲ
Phan Huy Vũ on THƠ LÂM THỊ HỒNG TÚ
Trần Thị Bích Huệ on THƠ LÂM THỊ HỒNG TÚ
Nguyễn Hữu Đức on LÂM HỒNG TÚ: LỤC BÁT BỐN MÙA
Nguyễn Thị Chinh on VĂN CAO: TRƯƠNG CHI LÀ TÔI ĐẤY
Nguyen Van Nam on THÔNG TIN THẬT VÀ GIẢ?
Thanh Minh on GIA PHONG XỨ NGHỆ
NGUYỄN VĂN ĐOÀN on LỜI NÀO CỦA TRỊNH CÔNG SƠN?
LÒ LÃO NÔNG/NGUYỄN ĐỨC TOAN on THÔNG TIN THẬT VÀ GIẢ?
(Vẫn là) Cháu ngoan Bác Hồ. on NGHE ĐIỆN THOẠI OSIN HUY ĐỨC
nguyễn văn Đức on LỜI NÀO CỦA TRỊNH CÔNG SƠN?
Người VN Yêu Nước on NGHE ĐIỆN THOẠI OSIN HUY ĐỨC
Người VN Yêu Nước on NGHE ĐIỆN THOẠI OSIN HUY ĐỨC
Người nhà quê on GIA PHONG XỨ NGHỆ
Nguyễn Đắc Vinh on NHẬT KÝ BÁC SĨ HÓA – 1
Trần Ngọc Rô on CÒN ĐÂU SÔNG NHUỆ NGÀY XƯA
Giời Ơi on GIA PHONG XỨ NGHỆ
T Nguyen on ĐÔI MẮT LÝ SƠN
Ha Dinh Van on KIẾN BÒ ĐI ĐÂU?
Muathuhanoi on ĐÔI MẮT LÝ SƠN
Người VN Yêu Nước on CỦA CE’SAR XIN TRẢ LẠI CHO CE’SAR
nguyenvan on KIẾN BÒ ĐI ĐÂU?
Đặng Huy Văn on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Đặng Huy Văn on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Phan Nguyên on KIẾN BÒ ĐI ĐÂU?
Ông Đồ xứ Nghệ on HOÀNG SA LÀ ĐÂU HỞ NGOẠI?
Bác Hồ sống mãi trong sự cay đắng cùa chúng ta! on SỰ NHẦM LẪN LỜI CA “GỬI NGƯỜI EM GÁI MIỀN NAM”
mai ngoc on KIẾN BÒ ĐI ĐÂU?
Trịnh Công Tiến on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Khách qua đường on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Đỗ Duy Văn on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Hà Văn Thịnh on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Tăng Bá Hùng on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
trần cường on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
phạm văn Lâm on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Phan Hoàng on KIẾN BÒ ĐI ĐÂU?
D­ương Đại Nghĩa on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Hoàng Thiên Thanh on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Gia đình Liệt sĩ chống Pháp, chống Mỹ on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
thiên đường XHCN on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Nguyễn Gia Linh on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Nguyễn Trường Sơn on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
D­ương Đại Nghĩa on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Nguyễn Văn An on KIẾN BÒ ĐI ĐÂU?
Nguyễn Văn An on MINH VƯƠNG
Cúc Quỳ hoa on TUYỆT THỰC
ANH NGUYỄN on THƠ XƯA CHƯA CŨ
Biết Tuốt on CHÂN DUNG PHÁC THẢO
Thanh Minh on TUYỆT THỰC
Công Trình on TRƯỜNG SA LÀNG TA
ĐoànhĐoành@ on NHẬT KÝ BÁC SĨ HÓA – 1
Cúc Quỳ hoa on TUYỆT THỰC
Anh Hoa on TUYỆT THỰC
tù nhân lương tâm on TUYỆT THỰC
mai ngoc on TRƯỜNG SA LÀNG TA
Trần Hiếu Nghĩa on NHẬT KÝ BÁC SĨ HÓA – 1
Trần Hiếu Nghĩa on NHẬT KÝ BÁC SĨ HÓA – 1
kieuhung on TUYỆT THỰC
buncuoiwa on TUYỆT THỰC
Bà Ngoại on PHẠM DUY VÀ TỐ HỮU
Nguyễn Trường Sơn on CÙ HUY HÀ VŨ VÀ CON CHIM XÒE QUẠT
Khúc hát sông quê on CÙ HUY HÀ VŨ VÀ CON CHIM XÒE QUẠT
Cùng là người HN on ĐÁM TANG TÔN VINH HỒ ĐỨC VIỆT
Văn Đức on TRÒ ĐÙA NHÂN THẾ
Hoàng Xuân Thảo on THƠ CHO THIẾU NHI: CHÂN VÀ CÁNH
Hoàng Xuân Thảo on TRÒ ĐÙA NHÂN THẾ
ĐoànhĐoành@ on TRIẾT HỌC CỦA NHÀ LỢN
Trần Thường Kiệt on ĐÁM TANG TÔN VINH HỒ ĐỨC VIỆT
Trần Thường Kiệt on TRIẾT HỌC CỦA NHÀ LỢN
Cai nuoc minh no the on LỄ TANG ÔNG HỒ ĐỨC VIỆT
Công Luận on BỌ LẬP THÔNG BÁO
Phạm Lưu Vũ on LIÊN HOAN THƠ TẠI PHÁP
Hoàng Khải on ĐÀ NẴNG VẮNG NHẤT
truclamthientruongy on ĐÀ NẴNG VẮNG NHẤT
Móng Rồng on BỌ LẬP THÔNG BÁO
Trần Dân Đen on BỌ LẬP THÔNG BÁO
Trương Duy Nhì on ĐÀ NẴNG VẮNG NHẤT
Hiên ngang, sáng ngời.... on ĐÀ NẴNG VẮNG NHẤT
Triời mô xanh bằng trời Can Lộc on NỬA NGÀY VỚI TRƯƠNG DUY NHẤT
Phạm Hồng Thái on NỬA NGÀY VỚI TRƯƠNG DUY NHẤT
Người VN Yêu Nước on NỬA NGÀY VỚI TRƯƠNG DUY NHẤT
Hồn Ma Võ Văn Kiệt on NGUYỄN KHOA ĐIỀM: SỰ TẦM THƯỜNG
HTvinh on SẮC DỤC
hát xẩm xứ nghệ on PHẢN ĐỘNG VÀ ĐỒI TRỤY?
Lê Duy Cường on PHẢN ĐỘNG VÀ ĐỒI TRỤY?
Lê Duy Cường on THƠ LÊ TUẤN LỘC
Nhân Văn Giai Phẩm on NGƯỜI MÊ VĂN HỌC BA LAN
Bùi Mai Hạnh on NHẠY CẢM CHÍNH TRỊ
Bùi Mai Hạnh on NHẠY CẢM CHÍNH TRỊ
Bùi Mai Hạnh on NHẠY CẢM CHÍNH TRỊ
Bùi Mai Hạnh on NHẠY CẢM CHÍNH TRỊ
D.Nhật Lệ on TÀI – TAI
3 Dê (tên tục Nguyễn Mười-Tạ Dũng, huý tự Nguyễn Chí Dũng) on PHẢN ĐỘNG VÀ ĐỒI TRỤY?
park gil oung on ÁO LỤA VÀ HOA SEN
Người sông Tiền on VĨNH BIỆT NGƯỜI VỀ SÔNG TƯƠNG
Dương Diệu Minh on THƠ DƯƠNG DIỆU MINH
Phương Xa Ty on THƠ DƯƠNG DIỆU MINH
hát xẩm xứ nghệ on NHẠY CẢM CHÍNH TRỊ
Văn Đức on HUYỀN BÍ VÂN KIỀU
Lương Dũng Hà on NHẠY CẢM CHÍNH TRỊ
Phạm Lưu Vũ on ĐỌC THƠ LÊ THÁI SƠN
xuân thơm on TẠI SAO VIỆT NAM?
Tran Kim Phuong on CHUYỆN TẮM TIÊN
Văn Đức on DỊU DÀNG
Bà thành on CHUYỆN TẮM TIÊN
Khách qua đường on GẶP GỠ THÁNG TƯ
mai ngoc on C’EST LA VIE! (*)
Nguyễn Hữu Cường on THƠ NGUYỄN XUÂN LAI
PHƯƠNG NAM on 4 PHÚT TUYỆT VỜI
Bất công on C’EST LA VIE! (*)
Nobody on CỬA LÒ QUÊ CHA
nguyễn xuân on THƠ BÙI MAI HẠNH
Nobody on CỬA LÒ QUÊ CHA
Vinh on BÁC SĨ THÚ Y
Nobody on CỬA LÒ QUÊ CHA
hát xẩm xứ nghệ on THƠ MỚI CỦA LÊ HUY MẬU
nguyễn xuân căn on CHIẾN TRANH
nguyễn xuân căn on CHIẾN TRANH
Vũ Đức Thắng on NGUYỄN PHAN HÁCH VÀ TÔI
nobody on CỬA LÒ QUÊ CHA
hội những người ko được giải là đây on CHÙM THƠ PHẠM ĐƯƠNG
V. Đ. on NGẪU HỨNG
Người VN Yêu Nước on CỬA LÒ QUÊ CHA
ChâuDiên on CỬA LÒ QUÊ CHA
Văn Đức on CỬA LÒ QUÊ CHA
phạm hữu đăng đạt on THẾ HỆ TÔI, MỘT THẾ HỆ CÚI ĐẦU
VIỆT HƯNG on CỬA LÒ QUÊ CHA
Người VN Yêu Nước on CỬA LÒ QUÊ CHA
Biển Đen on THỦ PHẠM
Tiến Hùng on THỦ PHẠM
Người VN Yêu Nước on THỦ PHẠM
Dinh Trung on THỦ PHẠM
Phạm Lưu Vũ on THỦ PHẠM
c on NHÂN DÂN
Văn Đức on CHIẾN TRANH
1nxx on