Thứ Ba, Tháng Sáu 15, 2021
Home Bài của bạn Trò chuyện với nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Phan về những “hũ...

Trò chuyện với nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Phan về những “hũ mắm thúi” của cựu thiếu tá cảnh sát Liên Thành ở Mỹ

HPNT, HPNP, NĐX

LTS: Nhân sự kiện Đại học Duy Tân ở Đà Nẵng tổ chức hội thảo khoa học về chủ đề “Phong trào tranh đấu của thanh niên – sinh viên – học sinh các thành thị miền Nam (1954-1975)” Nhà thơ Đông Hà – cộng tác viên của Sông Hương có dịp trò chuyện với nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Phan, một thành viên trong đoàn đại biểu từ thành phố Hồ Chí Minh ra. Anh cũng là một trong số cộng tác viên viết và quảng bá tạp chí Sông Hương ngay từ những số đầu tiên tại thành phố Hồ Chí Minh. 

Trò chuyện với nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Phan về những “hũ mắm thúi” của cựu thiếu tá cảnh sát Liên Thành ở Mỹ
Nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Phan và nhà thơ Đông Hà


Trước
 khi trở thành nhà văn, anh từng là sinh viên tích cực hoạt động trong các phong trào tranh đấu ở Huế từ năm 1963 đến 1966. Từ sau Tết Mậu Thân 1968 đến nay anh bị một số tờ báo và những trang web chống Cộng cực đoan (CCCĐ) ở nước ngoài không ngừng cáo buộc anh và hai nhân vật nổi tiếng khác là nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường và nhà văn Nguyễn Đắc Xuân – cả ba thường bị đối phương gọi là “ba tên đồ tể khát máu Tết Mậu Thân”. Tất nhiên các anh đều đã có lên tiếng phản bác những cáo buộc này nhưng chủ yếu là qua các phương tiện truyền thông ở nước ngoài. Đây là lần đầu tiên, chúng tôi muốn cùng anh trở lại vấn đề này để giải đáp những thắc mắc còn ít nhiều vướng vít trong tâm tư, tình cảm của anh em bạn bè và của bạn đọc – nhất là bạn đọc của SÔNG HƯƠNG. 

ĐÔNG HÀ (ĐH): Việc các anh Hoàng Phủ Ngọc Tường – Hoàng Phủ Ngọc Phan – Nguyễn Đắc Xuân không ngừng bị đối phương cáo buộc là “ba tên đồ tể khát máu” có thực sự gây cho các anh những khó khăn, phiền phức nào không? 

HOÀNG PHỦ NGỌC PHAN (HPNP): Tất nhiên là có và nhiều khi còn khó chịu và nguy hiểm hơn tôi tưởng. Bởi vì lời nói dối nếu được lặp đi lặp lại cả ngàn lần thì sẽ thành sự thật. Tôi nhớ có lần ba tôi nghiêm giọng hỏi tôi: “Người ta nói Tết Mậu Thân, con và thằng Tường về Huế giết người nhiều lắm. Có thật vậy không?”. Tôi trả lời rất rõ ràng: “Đó là luận điệu tuyên truyền vu khống của kẻ địch. Nếp nhà ta xưa nay vẫn coi trọng những điều Trung, Hiếu, Nhân, Nghĩa. Dòng họ ta một số ở miền Bắc, một số ở miền Nam. Nhưng dù sống dưới chế độ nào cũng đều là công dân lương thiện – không hề nẩy sinh hạng tham quan ô lại, cường hào ác bá, lưu manh đê tiện. Xin ba yên tâm.” Đó là chuyện trong gia đình nhưng đối với bên ngoài thì nói vậy cũng chưa đủ sức thuyết phục. Quả thực cũng có một số bà con bạn bè thiếu thông tin chính xác và bị tác động bởi tin đồn nên đối với chúng tôi có phần dè dặt, kém thân thiện. Hiện nay trong luồng sách báo chống Cộng ở hải ngoại, rõ ràng là anh em chúng tôi đã “chết” tên “đao phủ” và nếu họ là người viết sử thì chúng tôi bị coi như tội nhân thiên cổ rồi. Năm ngoái có đoàn làm phim của Đài Truyền hình Tp. Hồ Chí Minh cùng nhà văn nữ Phùng Lệ Lý sang Mỹ để làm một phim tài liệu về phong trào phản chiến. Đoàn có rủ tôi đi theo nhưng tôi ngại sự có mặt của tôi ở Mỹ có thể khiến những phần tử cực đoan gây rắc rối cho công việc của đoàn làm phim nên đã từ chối.

ĐH: Thế thì phải phản bác chứ? 

HPNP: Thường thì tôi không có hứng thú tranh luận trên những trang web lá cải của những người CCCĐ. Tranh luận với họ là mình dễ mất bình tĩnh và bị lôi cuốn vào những cuộc gây gổ theo ngôn ngữ bình dân và không có điểm dừng. Hơn nữa nếu tranh luận mà giải quyết được mọi vấn đề thì nhân loại đã không có chiến tranh. Riêng ở Việt Nam, cuộc chiến tranh chống Mỹ đã kết thúc. Việc gì hai bên không thể tranh luận mà cần phải giải quyết trên chiến trường cũng đã giải quyết xong.

Thế nhưng vào tháng 4 năm 2009, một “đầu lĩnh” của đảng Đại Việt lưu vong thuộc hàng “thủ lĩnh đại ca” của phe CCCĐ tên là Liên Thành đã tung ra trên mạng một bài báo nhan đề là “Trịnh Công Sơn và những hoạt động nằm vùng”, đồng thời phát hành một quyển sách tên là “Biến động miền Trung”. Bài báo và quyển sách nói trên đều rặt một luận điệu tuyên truyền chống Cộng cũ rích mà các chính quyền quốc gia thường dùng cho cán bộ xã ấp từ thế kỷ trước. Tất nhiên vẫn là ngôn ngữ vu khống Tường – Phan – Xuân là đao phủ khát máu. Ngoài ra còn vu khống nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và rất nhiều sinh viên, trí thức trong phong trào tranh đấu ở Huế là Việt Cộng nằm vùng. Nghiêm trọng hơn, Liên Thành còn xúc phạm danh dự của vị lãnh tụ đức cao vọng trọng của Giáo hội Phật giáo là cố Tăng thống Thích Đôn Hậu. Gia đình tôi vốn theo đạo Phật. Cả anh Tường và tôi đều có pháp danh và có phái quy y với bổn sư Thích Đôn Hậu. Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, buộc lòng tôi đã phải lên tiếng vạch trần những chỗ trật lất và láo toét lúc nhúc như dòi bọ trong những thứ gọi là tài liệu mật của Liên Thành. Bài phản bác của tôi lần đầu được giới thiệu trên blog Lề Bên Trái của nhà văn Đào Hiếu ở thành phố Hồ Chí Minh, chỉ sau vài tuần lễ đã có hơn 5000 lượt người đọc. Sau đó bài báo còn xuất hiện trên một số trang web khác ở trong và ngoài nước.

ĐH: Ở Huế, nhiều người đã tìm đọc cả hai bài báo của Liên Thành và của anh. Quả thực bài viết của anh rất tỉnh táo và có sức thuyết phục. Nhưng liệu những phản bác của anh có thuyết phục được Liên Thành và nhóm CCCĐ hoặc tìm được sự đồng cảm trong số bạn đọc ở phía bên kia? 

HPNP: Với Liên Thành thì chắc chắn là không có tí mảy nào. Ngay đến ý kiến của những sĩ quan Cảnh sát Quốc gia thượng cấp của Liên Thành y còn không coi ra gì huống chi…

ĐH: Anh có thể nói rõ hơn không? 

HPNP: Sau khi bài báo của tôi được giới thiệu trên trang web Lề Bên Trái của nhà văn Đào Hiếu, một hôm tôi nhận được email của một người ẩn danh ở nước ngoài gửi cho tôi xem bài viết của ông Nguyễn Mâu – cựu đại tá, trưởng ngành Cảnh sát đặc biệt của Tổng Nha (sau nầy là Bộ Tư Lệnh) nhan đề “Trường hợp nhạc sĩ Trịnh Công Sơn”. Bài viết có đoạn mở đầu như sau: “Chúng tôi xin phép anh linh Trịnh Công Sơn được gọi anh bằng anh như thuở nào. Chúng tôi nói thẳng ở đây rằng giữa chúng tôi không có tình thâm giao nhưng rất hiểu nhau và kính trọng nhau. Thật dễ hiểu: làm sao là bạn thân được khi một người là nhân viên công an rình rập dòm ngó anh và anh lại là một nghệ sĩ có tâm hồn đang đau nhức với cái đau nhức của dân tộc và sáng tác vì cái đau nhức ấy…”. Trong bài viết, ông Nguyễn Mâu kể lại những buổi thẩm vấn Trịnh Công Sơn đã diễn ra ở Tổng nha Cảnh sát Sài Gòn, rất chuyên môn nhưng cũng rất nhẹ nhàng lịch sự. Sau khi hai bên đã hiểu nhau, Trịnh Công Sơn được “về nhà” chứ không gọi là “được trả tự do” như cách nói dành cho những người bị bắt. Đoạn cuối bài báo, ông Nguyễn Mâu viết: “Anh ấy đã ra đi nhưng bao vấn nạn còn để lại. Chúng tôi đã thực lòng viết ra đây về anh ấy, nhân danh một cựu nhân viên tình báo đã từng bới xới tìm hết tì vết của anh để truy tố. Anh ấy đã nằm xuống và đã trở thành vô hiệu hóa tòa án, công tố, bị can, biện hộ. Tất cả nay trong quyền xét đoán vì văn học sử của mỗi độc giả. Chúng tôi giang tay và cúi đầu thật thấp cầu nguyện chỉ mong linh hồn anh tìm được sự an nghỉ chốn vĩnh hằng”. Trịnh Công Sơn mất năm 2001. Bài viết của ông Nguyễn Mâu in trong quyển sách của ông nhan đề NDB – Ngành Đặc Biệt (The Special Branch) xuất bản vào năm 2007. Người giới thiệu bài viết của ông Nguyễn Mâu tên là Lê Xuân Nhuận – đại tá Trưởng ngành Cảnh sát đặc biệt Vùng II chiến thuật. Trong lời giới thiệu, ông Nhuận cho biết đã đọc cả hai bài viết về Trịnh Công Sơn của Liên Thành và của Hoàng Phủ Ngọc Phan và nói rõ: “Nhận định và quyết định của ông Nguyễn Mâu đối với Trịnh Công Sơn chính là thái độ và biện pháp của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đối với nhạc sĩ ấy, ở cấp cao nhất trong toàn quốc (VNCH) và trong thời gian ông Nguyễn Mâu cầm đầu ngành tình báo này.” Cách nói và cách làm của hai ông cựu chỉ huy cao cấp của ngành Cảnh sát Quốc gia mặc nhiên đã phủ nhận những cáo buộc của Liên Thành đối với Trịnh Công Sơn. Dường như hai ông có ý muốn nói: “Cảnh sát Quốc gia chúng tôi không phải ai cũng như Liên Thành”. Vậy liệu tôi có thể xem đó là dấu hiệu một sự đồng cảm của bạn đọc từ phía bên kia được chăng?

Hai ông Nguyễn Mâu và Lê Xuân Nhuận đều đã viết những quyển sách về hoạt động tình báo và về lịch sử ngành cảnh sát xuất bản ở San Jose. Lẽ nào Liên Thành chưa đọc những quyển sách ấy. Vậy mà y vẫn phớt lờ và tiếp tục phun khói mù và nọc độc để hại hết người nầy đến người khác. Cấp trên mà y có thể cúi đầu phục tùng e rằng chỉ có một người là tướng Nguyễn Ngọc Loan, hỗn danh là Sáu Lèo.

Tướng cảnh sát miền Nam Nguyễn Ngọc Loan bắn tù binh ngay trên đường phố Sài Gòn: biểu tượng của sự tàn bạo, gây sốc cho nhiều người trên thế giới. – Ảnh của ký giả Eddie Adams

ĐH: Có phải là tên hung ác đã xử bắn ông Bảy Lốp trên đường phố và bị hàng triệu người trên thế giới nguyền rủa? Nhưng tại sao Liên Thành chịu phục tùng Sáu Lèo? 

HPNP: Chuyện này hơi dài dòng một chút. Đầu mùa hè năm 1966 Nguyễn Ngọc Loan theo lệnh Mỹ – Thiệu Kỳ đưa quân từ Sài Gòn ra đàn áp phong trào tranh đấu ở miền Trung. Hầu hết những người đứng đầu các cơ quan quyền lực quân sự và dân sự ở Huế, kể cả tướng Nguyễn Chánh Thi đều bị bắt hoặc bị vô hiệu hóa. Nhìn quanh không còn ai đáng tin cậy, Nguyễn Ngọc Loan – có lẽ thông qua sự tiến cử của Hà Thúc Ký, (trùm Đại Việt Thiên Chúa giáo) – bèn sử dụng Liên Thành như một cánh tay đắc lực. Gặp thời, kẻ tiểu nhân đắc chí Liên Thành ra sức lập công với Nguyễn Ngọc Loan và với đảng Đại Việt. Danh sách ba anh em chúng tôi là Tường – Phan – Xuân được ưu tiên phát lệnh truy nã trên đài phát thanh e rằng do Liên Thành và đám Đại Việt đề xuất chứ Nguyễn Ngọc Loan làm gì biết mà “coi trọng” chúng tôi dữ vậy. Sự thật, không phải từ sau Tết Mậu Thân mà ngay từ mùa hè 1966 đến nay chúng tôi đã lọt vào tầm ngắm của Liên Thành. Từ đó Liên Thành luôn luôn sử dụng cái tên Tường – Phan – Xuân làm mục tiêu đánh phá để trổ tài chống Cộng, làm bàn đạp để thăng quan tiến chức.

Năm 1966 tuy không bắt được chúng tôi nhưng cũng đã có cớ để chụp mũ cộng sản cho phong trào Phật giáo ở Huế. Để lập công với Nguyễn Ngọc Loan, Liên Thành không từ một thủ đoạn gian ác nào. Mùa hè năm 1966, y dẫn quân vào đánh phá chùa chiền, bắt bớ các tăng ni Phật tử. Có người hỏi: “Ông là cháu đức Tăng thống Thích Tịnh Khiết sao đối xử với các Thầy như vậy?” Y trả lời một câu rất vô đạo: “Ông già tôi theo Cộng sản tôi cũng bắt luôn chứ đừng nói mấy thầy”. Trong thời gian quân Giải Phóng làm chủ thành phố Huế vào Tết Mậu Thân, Liên Thành trốn rất kỹ nên thoát nạn. Quân Giải phóng rút ra khỏi thành phố cả tuần lễ y mới ra trình diện nên bị Tỉnh trưởng Phan Văn Khoa và tướng Ngô Quang Trưởng xài xễ một trận. Để lập công chuộc tội, mùa hè 1968 Liên Thành rình bắt được một người bạn học cũ từng cho y ăn cùng mâm, ngủ cùng chiếu tên là Hồ Đăng Lương nay đã tham gia cách mạng, trốn dưới hầm bí mật ở xã Thủy Bằng huyện Hương Thủy. Y moi hầm bí mật bắt được Hồ Đăng Lương lập tức chém đầu bạn đem cắm bên đường ở xã Thủy Phương để làm mồi nhử, tính phục kích bắt thêm những người khác. Năm 1973, y sát hại thầy học của mình là nhà thơ Ngô Kha rồi thủ tiêu mất xác. Nhưng công lao lớn nhất mà y báo cáo lên cấp trên là cái gọi là “Điệp vụ Hoàng Kim Loan”. Mùa hè năm 1972, Liên Thành cho người rình nhà anh Le Phước Á, bắt được anh Á và tình cờ bắt được luôn cả anh Hoàng Kim Loan. Anh Loan chỉ là một cán bộ dân chính bình thường và là một trong những Thành ủy viên, phụ trách công tác trí vận, không hề có kỹ năng chuyên môn của ngành tình báo gián điệp. Liên Thành tra tấn, ép cung anh Loan – gọi anh là trung tá điệp viên rồi ngụy tạo hồ sơ một vụ án gián điệp rất lớn và rất gian dối để có cớ triệt phá Phật giáo và có cớ vu khống bắt bớ rất nhiều người thuộc nhiều giới trong thành phố. Kể cả các đồng sự của y trong ngành cảnh sát, không thích ai y cũng nhét luôn vào hồ sơ nầy rồi đạp người ta xuống để mình ngoi lên. Có lẽ đây là thành tích tâm đắc nhất mà y lập được để dâng lên “quan thầy” Nguyễn Ngọc Loan. Trong vụ đàn áp Phật giáo ở miền Trung, đồng bào Huế hận Nguyễn Ngọc Loan đến tận xương tủy. Qua hình ảnh Nguyễn Ngọc Loan xử bắn tù binh Bảy Lốp trên đường phố, cả triệu người trên thế giới đều kinh tởm. Đến nỗi khi quân Giải phóng tấn công vào Sài Gòn đợt II, Nguyễn Ngọc Loan bị thương nặng chở qua Mỹ nhưng chính phủ Mỹ không cho nhập cảnh vì sợ thế giới lên án – buộc phải chuyển Sáu Lèo qua Úc điều trị. Thế nhưng trong bài Trịnh Công Sơn và những hoạt động nằm vùng, Liên Thành lại nịnh bợ Nguyễn Ngọc Loan bằng câu rất ngược ngạo: “Phật đã độ trì con người trung nghĩa xứ Huế – đại tá Nguyễn Ngọc Loan và lực lượng dẹp loạn miền Trung”. Có thể nói toàn bộ những gì Liên Thành viết Phật giáo, về phong trào tranh đấu, về Mậu Thân Huế và về anh em Tường – Phan – Xuân chỉ là một bài vè nói ngược: “Vẻ vè ve nghe nghe vè nói ngược. Con chim làm tổ dưới nước. Con cá bơi lội trên cây…”.

ĐH: Nhân tiện, đề nghị anh nói đôi điều về quyển “Biến động miền Trung” của Liên Thành. Nó ra thế nào? 

HPNP: Trong quyển sách ấy, nội dung vu khống anh em Tường – Phan – Xuân chỉ là điểm tựa để kê súng bắn phá phong trào Phật giáo. Từ đó gán cho Phật giáo cái tội dẫn Việt Cộng vào Huế Tết Mậu Thân và tiếp theo quy trách nhiệm cho Phật giáo làm Miền Nam VNCH mất vào tay Cộng sản. Tuy nhiên Phật giáo không thiếu những cây bút tích cực hộ pháp, lập tức phản bác những xàm ngôn của Liên Thành. Trên trang mạng của Phật giáo hải ngoại, cư sĩ Bảo Quốc Kiếm đã viết 72 bài hội luận có tiêu đề là Liên Thành và Mắm Tôm – đập cho hủ mắm tan nát. Trên trang web Chuyển Luân, tác giả Hoàng Đông Tà cũng có loạt bài gọi quyển sách của Liên Thành là “Hũ mắm thúi”. Trên trang web Paltalk, Sách Hiếm… cũng có những bài hội luận vạch trần âm mưu thủ đoạn đánh phá Phật giáo của Liên Thành và phe CCCĐ. Một số đại diện hoàng tộc nhà Nguyễn ở nhiều nước trên thế giới ra thông cáo không công nhận Liên Thành là người trong hoàng tộc chính thống và xin lỗi giáo hội Phật giáo về những gì Liên Thành đã xúc phạm. Ngay ở Huế cũng có một số vị huynh trưởng Gia đình Phật tử phẫn nộ lên tiếng trên mạng. Sau khi “Hủ mắm thúi” phát hành, nghe nói nội bộ gia đình Liên Thành trở nên lục đục. Giữa Liên Thành và vợ con phát sinh mâu thuẫn gay gắt không biết là vì chính kiến hay vì lợi nhuận kiếm được từ quyển sách.

ĐH: “Mắm thúi” mà bán cũng được nhiều tiền thế sao? 

HPNP: (cười) Có chứ. Miễn là nó gây được xì căng đan, càng thúi càng dễ bán. Ngoài ra Liên Thành và nhóm CCCĐ còn có thể mượn cớ làm sách để quyên góp hoặc trấn lột bà con Việt kiều để moi tiền theo kiểu xã hội đen.

Liên Thành bây giờ – Ảnh: internet

ĐH: Anh vừa dùng từ “nhóm CCCĐ” – nói vậy có nghĩa là Liên Thành không phải là người duy nhất làm ra những hủ mắm thúi ấy? 

HPNP: Bằng vào trình độ học vấn của Liên Thành thì không thể viết nổi quyển sách ấy. Bất quá “Liên đại ca” chỉ cung cấp nước bọt – nghĩa là ngồi bịa chuyện cho đàn em ghi chép chứ có hồ sơ tài liệu gì đâu. Nguyên từ năm 1974, Liên Thành đã bị cấp trên cách chức. Ngày 30/4/1975 lại cong đuôi mà chạy thì lấy đâu ra tài liệu mật? Theo thông tin từ một số bạn bè ở Mỹ, chúng tôi được biết, trong số tả phù hữu bật của Liên Thành có: Lữ Giang, tên thực là Nguyễn Cần, một người Thiên Chúa giáo tu xuất. Người kia là Trần Tiễn San, sĩ quan biệt động quân, con ông Trần Điền, trùm Đại Việt ở Huế. Có lẽ vì những người chấp bút ấy không nắm vững thực tế nên viết đầu xuôi đuôi ngược khiến hũ mắm của họ mới thối đến như thế.

ĐH: Theo anh, họ thiếu thông tin hay cố tình bóp méo sự thật? 

HPNP: Theo tôi, họ vừa thiếu thông tin chính xác vừa có âm mưu bóp méo sự thật.

* Mùa hè 1966 họ nhắm vào ba nhân vật Tường – Phan – Xuân làm vật tế thần vì chúng tôi có vẻ đáng tội và dễ xơi tái hơn cả. Giả sử khi họ vào thành phố Huế bắt được chúng tôi họ sẽ giết ngay tại chỗ để ra oai, trấn áp phong trào chứ không cần bắt bớ xét xử gì cả. Chúng tôi đã có nguồn tin nội bộ cho biết trước âm mưu này nên mới chuẩn bị sẵn đường dây nóng để thoát ly chứ không phải chỉ là suy đoán.

* Sau Tết Mậu Thân, báo chí trên thế giới nóng lên bởi hai vụ giết người ghê tởm: Vụ tên Nguyễn Ngọc Loan bắn tù binh trên đường phố. Sau đó là vụ tên Trung úy Calley tàn sát hơn 500 đồng bào ta ở Mỹ Lai. Chính quyền Mỹ lẫn Sài Gòn rất nhức đầu vì hình ảnh Thế giới tự do bị những tên ác quỷ nầy bôi đen. Để đánh lạc hướng dư luận trong nước và trên thế giới, bộ máy tuyên truyền của địch thông qua hai công cụ đắc lực là những cái miệng mồm gian dối của bộ đôi Liên Thành – Nhã Ca, cố tình thổi phồng con số nạn nhân chiến cuộc Mậu Thân và gọi đó là nạn nhân bị Việt Cộng thảm sát. Đặc biệt Liên Thành và đồng bọn không ngừng bịa đặt đủ chuyện tập trung vào Tường – Phan – Xuân nhằm biến hình ảnh những người kháng chiến yêu nước thành những tên đao phủ, cá mè một lứa với bọn Sáu Lèo – Calley. Về phía cách mạng, sau khi chiến thắng hình như chúng ta coi đây là chuyện nhỏ, bỏ ngỏ mặt trận tuyên truyền nầy, mặc cho Liên Thành và đám tàn quân CCCĐ múa gậy vườn hoang. Có lẽ đã đến lúc những người có trách nhiệm cùng những người trung thực phải có tiếng nói chính thức nhằm giải mã những dấu hỏi, dấu than trong nỗi đau của chiến cuộc Mậu Thân, ngõ hầu làm rõ sự thực trước công luận.

ĐH: Được biết mới đây Liên Thành vừa tổ chức lễ ra mắt cái gọi là Ủy ban Truy tố tội ác của Đảng CSVNvào ngày 29/4 tại San Jose. Theo tình hình hiện nay, những hoạt động này có còn cần thiết đối với Mỹ nữa không? 

HPNP: Ít nhất cũng là cần thiết đối với Liên Thành và những người CCCĐ. Họ biết rằng chính giới Mỹ luôn luôn cần những lá bài chính trị dự trữ. Khi cần, cả đến những lá bài rác cũng có thể đem ra sử dụng. Gần đây, tình hình Biển Đông căng thẳng. Có lẽ Liên Thành và những chính khách CCCĐ hy vọng rằng nếu Trung Quốc đánh Việt Nam thì Việt Nam phải cầu cứu Mỹ. Và nếu quân Mỹ trở lại Việt Nam thì những người CCCĐ sẽ có cơ hội xếp hàng làm đuôi sau lưng “đội quân tái chiếm”. Vì vậy lâu nay họ tích cực đánh bóng lại thần tượng Diệm – Nhu, câu kết với dư đảng Cần Lao, chiêu tập đám tàn quân bại tướng, mài nanh dũa vuốt, tiếp tục chống phá cách mạng, gây chia rẽ phân hóa trong hàng ngũ Phật giáo ở trong và ngoài nước vốn là lực lượng đồng hành với dân tộc trong những khi tổ quốc lâm nguy. Họ làm những chuyện đó để mong được chính giới Mỹ chú ý và lóng nhóng chờ thời cơ để được Mỹ tái tuyển dụng. Cái đó kêu bằng đánh chết không chừa cái nết Việt gian.

* Hằng năm cứ vào dịp 30/4 và tết Nguyên Đán, họ thường tổ chức họp hành, tố cáo tội ác VC… kèm với yêu cầu quyên góp để kiếm chút tiền tiêu vặt. Đáng chú ý là dịp 30/4 năm nay, họ làm lễ ra mắt cái gọi là Ủy ban truy tố tội ác của Đảng CSVN. Ủy ban nầy ngoài đầu nậu Liên Thành còn có thêm ba bốn thành viên là công chức hoặc sĩ quan cấp thấp của chế độ cũ. Đối tượng truy tố vẫn là Tường – Phan – Xuân, có bổ sung thêm tên cô sinh viên xinh đẹp là Đoan Trinh. Không biết Liên Thành kiếm đâu ra nhân chứng là hai người phụ nữ (có báo danh nhưng xin dấu địa chỉ ở Mỹ) vu khống Hoàng Phủ Ngọc Phan và Đoan Trinh đã nổ súng tàn sát cả nhà bà ta từ người già tới trẻ em ở Phú Cam! (Sự thực trong chiến dịch Mậu Thân, chúng tôi chỉ hoạt động trong một số khu vực rất hạn chế trong Thành nội, không được phép rời địa bàn và càng không thể qua bên kia sông.)

* Tất nhiên Ủy ban của Liên Thành không quên việc bán sách và quyên tiền trong buổi lễ ra mắt. Sách là quyển Huế – Thảm sát Mậu Thân mới in – bất quá lại cũng xào luộc từ những hũ mắm thối. Ủy ban kêu gọi đóng góp khoảng 20.000 USD để mướn luật sư. Theo dõi thông tin trên các trang web của họ thì thấy khách dự lễ trong hội trường khoảng 200 người, ủy ban chỉ thu được khoảng 500 USD. Nhân tài vật lực như thế mà đòi truy tố cả Đảng CSVN – thật là trò bịp chống Cộng theo kiểu Sơn Đông mãi võ.

ĐH: Lần đầu tiên trò chuyện về vấn đề nầy trên tạp chí Sông Hương, anh có muốn gửi gắm điều gì với bạn đọc ở phía bên kia không? 

HPNP: Với Liên Thành và nhóm CCCĐ thì tôi không có điều gì để nói. Nhưng với những người khác chính kiến thuộc đa số thầm lặng ở hải ngoại thì tôi cũng muốn xin thưa với họ đôi lời rằng: ngoài cái chính kiến quốc gia hay cộng sản, mỗi cá nhân hay cộng đồng chúng ta còn có những hệ thống giá trị khác cần phải gìn giữ trong đạo làm người. Con người như ông Liên Thành có rất nhiều cái BẤT: bất hiếu, bất trung, bất nhân, bất nghĩa, bất lương, bất trí, bất khả thuyết, bất khả tư nghị, bất khả hòa giải và hòa hợp. Những người nhân cách bại hoại như thế dù đứng dưới lá cờ nào cũng chỉ làm hoen ố lá cờ đó mà thôi. 

ĐH: Xin cảm ơn anh! 

(Nguồn: Tạp chí Sông Hương, số 281 tháng 7-2012)

RELATED ARTICLES

Văn Cầm Hải: Ở Việt Nam, số lượng nhà văn giỏi ngoại ngữ quá hiếm hoi

VĂN CẦM HẢI Mới đây, Văn Cầm Hải được Bộ Ngoại giao Mỹ mời tham gia Chương trình viết văn Quốc tế 2005 (International Writing...

KHI XÃ HỘI XUỐNG CẤP, NHÀ THƠ – NGƯỜI Ở ĐÂU?

NGUYỄN TRỌNG TẠO (Nguyễn Đức Tùng thực hiện) Nguyễn Đức Tùng: Rất vui được trò chuyện với anh Nguyễn Trọng Tạo, chàng thi sĩ lãng mạn...

Mà đời vẫn say, mà hồn vẫn gió…

NGUYỄN VIỆT CHIỄN Ngày ấy mà Tạo đã thân với Hoàng Cầm, Văn Cao làm tôi choáng, tôi bái phục. Đi chơi với Tạo, tức...

17 COMMENTS

  1. Ông Phan nói thế này , Ông Thành nói thế kia chẳng biết đâu mà mần ! nhưng có một điều để người dân suy luận là … CS rất “tài’ trong việc nói dối (từ xưa đến nay) . Ông Phan là đệ tử CS ( mặc dầu sau đó cũng bị chính CS vứt sọt rác ) nên cũng có chút ít ngón nghề này, đó là : Dối trá , bịp bợm.

    • ” Đặc biệt Liên Thành và đồng bọn không ngừng bịa đặt đủ chuyện tập trung vào Tường – Phan – Xuân nhằm biến hình ảnh những người kháng chiến yêu nước thành những tên đao phủ, cá mè một lứa với bọn Sáu Lèo – Calley. Về phía cách….”

      Vì sao chỉ tập trung vào T, P và X? Không có lửa thì làm sao có khói?

      Đọc thệm về HPNT ở đây: http://nhattuan2011.blogspot.com.au/2012/01/chan-dung-hay-chan-tuong-nha-van-ky11.html

      • Nghiệp Lụy
        .
        Kính Bác Tạo cùng quý vị,
        Đọc thì buồn mà không đọc thì đời cũng chán; Vậy xin dựa cổ nhân (Lý Ngọc Kiều) để chia sẻ:
        .
        Sinh, lão, bệnh, tử,
        Lẽ thường tự nhiên
        “;
        Vui thì … tập rượu,
        Buồn tìm sách xem.
        .
        Nhân sinh vốn chịu muôn nghiệp lụy,
        Nghiệp lụy nào hơn „nghiệp bút nghiên“?
        .
        [Đọc „bệnh kém protite“ mà … nẫu! :-(.]

  2. Ông Phan nói cũng đúng, ông Thành nói cũng đúng, chỉ có người dân vô tội Huế là sai và họ tự nguyện chết!

  3. Ước gì Huế chỉ “đẹp và thơ” thôi mà không còn thù hận ! Đọc bài viết trên nghe thật nặng nề ,nhưng đời vốn dĩ phải thế .Lúc này có thơ đọc cho thanh thản một chút phải hơn không ?!.Tôi dám chăc 3 ông HPNP,HPNT &NĐX không còn muốn ôn lai chuyện cũ,nhưng, như người ta thường nói :Cây muốn lặng mà gió chẳng đừng.
    Tôi nhớ sau CMT8 năm1945 ,ông TỐ HỮU (cũng là người Huế) đã viết:
    ” Chừ đây Huế,Huế ơi xiềng gông xưa đã gãy
    Hãy bay lên sông núi của ta rồi !”
    Rồi sau này, ông ấy lại viết :”Bốn biển anh em hòa hợp lại ;Trăm đường một hướng nở muôn hoa”
    Nhưng có vẻ như thơ cũng chỉ là thơ thôi !

  4. Thưa ông HPNPhan,
    Tui đồng ý có thể ông LThành nói thêm nhiều cái không đúng về ông HPNPhan. Như rứa là không công bình. Nhưng vẫn có cái đúng, như dưới đây.
    Bài PV nầy rất tệ hại ở chỗ đã xoá nhòe ranh giới giữa cái đúng và cái sai trong vụ Mậu Thân.
    Càng che đậy, càng khoét sâu hận thù. Không nên che đậy, phải chỉ ra sự thật, bịnh tựt của dân tộc mới lành.
    HPNP đã về Huế, như rứa là ông đã có nhúng tay vào máu của dân lành?
    Đây là lần đầu tiên HPNP thừa nhận ông đã về Huế cái năm tàn sát ấy. Hơn ba ngàn dân Huế đã bị giết. Còn Mỹ Lai có phải do quân đội VNCH không?
    LT đã nhấn mạnh nhứt cái ấy. Còn chuyện khác chắc hắn vẽ vời ra thêm.
    Còn HPNTường thì không về.
    Chuyện mô rõ chuyện ấy. Hỉ?

    Phan An

  5. Về sự kiện Tết Mậu Thân ở Huế, tôi cũng đọc nhiều bài viết của Việt kiều Hải ngoại, rồi xem chương trình ca nhạc kiểu như Thúy Nga, thấy hầu hết đều nhằm quy kết những người CS trong đó có các anh Tường-Phan-Xuân là giết người. Họ tuyên truyền rất mạnh, khiến ai cũng dễ tin là thật. Có một người bạn Thụy Điển của tôi, sau khi xem rất nhiều tài liệu tuyên truyền kiểu này đã rất băn khoăn và hỏi tôi chuyện đó có thật không? Tôi trả lời rằng Tết Mậu Thân tôi không ở Huế, mà nếu có ở Huế thì chưa chắc tôi đã biết hết mọi chuyện nên tôi không thể nói mò về những gì mình không biết. Nhưng tôi không tin vào những tuyên truyền đó vì dựa vào những suy luận của mình: Trước hết, CS chiến đấu phải dựa vào dân và nhân dân ủng hộ họ ( chứ không như những người như Liên Thành dựa vào Mỹ), nên họ không thể giết dân. Trong chiến tranh, ngoài quân đội hai bên, thì dân thường cũng bị vạ lây do bom đạn, cũng không loại trừ những người ủng hộ đối phương cũng bị tiêu diệt. Cho nên chuyện chết chóc là dĩ nhiên.- Người bạn Thụy Điển cuối cùng đã đồng ý với tôi. Anh ấy bảo phải suy nghĩ bằng cái đầu.
    Tôi rất hiểu tâm trạng của các anh Tường-Phan-Xuân. Các anh là những người Trí thức, những người đàn ông. Các anh không quen chửi bới, cãi nhau như những kẻ vô giáo dục nên các anh không thể ” chọi” lại những cái mồm như của Liên Thành hay Nhã Ca ( và đằng sau họ là những ai nữa…). Nếu ở vào hoàn cảnh các anh tôi cũng uất ức lắm, và buồn nữa, vì có thể rất nhiều người tốt hiểu nhầm anh qua những lời vu cáo của những kẻ đã bị các anh đánh cho phải chạy qua bên kia đại dương. Nhưng vẫn còn rất nhiều người suy nghĩ bằng cái đầu. Họ chẳng để những kẻ có quá khứ nhơ bẩn, tàn ác như Liên Thành lừa dối đâu.

    • Ta chỉ cần chia ra 2 loại dân, dân ngụy và dân giải phóng thì ta đã có lý do rồi . >3000 người chôn trong hố tập thể với biết bao nhân chứng sống .

      Ừ, hồi dân Do Thái bị diệt chủng, tôi cũng chưa sinh ra nên “chưa chắc tôi đã biết hết mọi chuyện nên tôi không thể nói mò về những gì mình không biết. Nhưng tôi không tin vào những tuyên truyền đó vì dựa vào những suy luận của mình”. Trước hết, Đức cần xây dựng xã hội, phải dựa vào tất cả dân, những trại đó chỉ là nơi tạm cư của dân Do Thái khỏi vùng chiến tranh, lò dùng để sưởi chứ không phải để thiêu người .

  6. Nếu bác Hồng Tâm chỉ suy luận thì không làm sao cắt nghĩa được lý
    do gì bà Cát Thành Long,ân nhân của cách mạng lại là nạn nhân đầu
    tiên của Cải Cách Ruộng Đất.
    Ông HPNP.đang cố sức tung hỏa mù để “chạy tội”.Đối chiếu bài ông
    viết về hoạt động của ông liên quan tới bác sĩ Erich Wulf với bài viết
    trên báo Die Zeit có nhắc tới cái chết của 4 giáo sư Đức dạy Y khoa
    Huế mà chỉ duy nhất bác sĩ E.Wulf về Đức diễn thuyết dưới lá cờ Việt Cộng cũng năm 1968.Hành tung của ông bác sĩ là ai thì đã rõ rồi.(Xin đọc “Giết chết lòng nhân đạo” trên blog Phan Ba).
    Để biện hộ cho mình nhằm chạy tội,người ta thường làm 2 việc :
    -quay ngược 180 độ để ca tụng nạn nhân của mình như ôngTố Hữu trong vụ Nhân Văn – Giai Phẩm.
    -nại bằng chứng ngoại phạm (alibi) như giáo sư Lê Văn Hảo bị bộ
    đội khiêng lên núi và biệt lập ở đó và nhà văn Tiêu Dao Bảo Cự thì
    dạy học ở Buôn Mê Thuột không về Huế ăn Tết MT.Đó là 2 trường
    hợp khả tín.
    Đốì với HPNP.thì ông ta đang tìm cách chối tội bằng việc cãi chầy
    cãi cối như đại tá Ca và bí thư Thành !

  7. Tui nghĩ có lẽ Montaukmosquito nghĩ bằng …cái đầu còn anh bạn Thụy điển nghĩ bằng …cái đuôi. Còn anh bạn Tim Hồng Cờ Đỏ nghĩ răng hè?
    Chưa thấy HP Ngọc Phan lên tiếng? Ông ta nghe nói sau 75 đã từng lên án nhạc sĩ TCS là phản động nhạc vàng. Nhã Ca nếu vào tay HPNP chắc rồi đời Giải khăn sô cho Huế.

    Phan An

  8. Xử bắn tại chỗ một tên khủng bố giết người hèn mạt như bảy Lốp thì có gì đáng lên án?
    Bàn tay tướng Loan có vấy máu nhân dân như bàn tay CS vô thần chăng? Đâu phải các anh thắng trận rồi muốn nói gì thì nói! Sao không nói chuyện Jane Fonda đã hối hận như thế nào khi đã trót bán linh hồn cho ác quỷ?

  9. @Hồng Tâm,chỉ đọc một chiều rồi suy luận cứ như “thầy bói mù sờ voi”. Chỉ những ai ở Huế trong những ngày Mậu Thân mới rõ cái tàn khốc của chiến tranh và man rợ của những con người tham chiến. Nói như ông HT nầy thì như người Huế nói, “không biết trẽn”.

  10. Bác HPNP nói một câu rất “hớ”:

    “Bởi vì lời nói dối nếu được lặp đi lặp lại cả ngàn lần thì sẽ thành sự thật.”

    Không thể có thứ “chân lý” đó. Ít ra là cho đến trình độ (tiến hóa) như hiện nay.

    Lẽ ra phải nói: “Bởi vì lời nói dối nếu được lặp đi lặp lại cả ngàn lần thì sẽ tưởng như là sự thật.”

  11. có lẽ còn quá trẻ để cháu uống trà nhâm nhi đọc lại những bài báo lích sử chiến tranh, có lẽ thành ông già mất trong khi vẫn là một sinh viên chưa ra trường. Nhưng sở thích của cháu vẫn là ngồi nghe các bác hồi tưởng, có những xúc cảm đặc biệt

  12. Gởi luyện thi đại học,
    Cháu đang luyện thi không nên đọc bài LT- HPNP, coi chừng thi hỏng đó nghe!
    Mà nên đọc bài ni, của một cháu đã luyện thi xong và đang học đại học, năm thứ hai thành phố mang tên Bác của chúng ta.
    Dịp bàn m5âu thân, biết thêm môt tý về chiến tranh chóng Mỹ cũng hay, hành trang vào đời.
    “Thưa cô – em cũng muốn tin nhưng không thể!”
    “Chiến tranh với Mỹ là có thật, nhưng nếu nói đó là chống xâm lược để cứu nước, thì không phải. Thưa cô! em nghĩ như vậy…”
    Kính thưa Cô.
    Đến tận bây giờ, gõ những giòng E-mail trần tình này gửi đến Cô em vẫn còn trách ông trời, phải chi cuối tiết “Lịch Sử” hôm ấy trời đừng mưa to thì giảng đường Đại Học không ai còn ngồi lại và Cô cũng đâu có thời gian trò chuyện khuyến khích sinh viên mình… và hôm nay em cũng không phải gõ mail này gửi Cô mà em biết khi đọc Cô sẽ không vui…
    Em còn nhớ hôm ấy lời Cô nói “Lịch sử là những gì diễn ra trong quá khứ, được tái hiện lại, trong hôm nay và ngày mai, phải trung thực, chân thật nhằm cho người sau biết và lấy đó làm kinh nghiệm, xấu xa sai trái thì tránh nếu tốt đẹp có ích thì tự hào để nhân bản thêm lên, vì vậy đề tài bài tham luận: ’37 mùa xuân Đại Thắng’ nói về “chiến công thần thánh'” của quân dân ta chống ‘đế quốc Mỹ xâm lược, cứu nước’ của mỗi bạn, cần phải gọt giũa đánh giá cho xứng tầm vĩ đại của dân tộc, trong khi chờ mưa tạnh, chúng ta cùng nói chuyện bên lề ngoài tiết học, các bạn còn điều gì lấn cấn chưa rõ ở chiều sâu và rộng của bài tham luận mà mỗi bạn sẽ phải hoàn thành, thì cứ hỏi Cô, xem như bạn bè thoải mái bày tỏ quan điểm khách quan và thắc mắc của mình để chúng ta rộng đường suy luận mà viết bài cho sắc sảo có tính thuyết phục cao, ở đây có nhiều bạn theo khoa ‘báo chí’ mà! nào mời các Phóng Viên tương lai nói chuyện chuyên đề, chờ mưa tạnh…”
    Và Cô cười, nụ cười giao lưu rất thoải mái.
    Em cũng nhớ, mình là người thứ tư, sau các bạn, vô tư ngập ngừng cười, nói với Cô: “Chiến tranh với Mỹ là có thật, nhưng nếu nói đó là chống xâm lược để cứu nước – thì không phải – thưa cô! em nghĩ như vậy…”
    Sau lời nói, thoáng nhiên giảng đường im phăng phắt làm em chột dạ bối rối thấy mình tự nhiên như đông cứng lại tại chỗ ngồi… Em nhớ, nghe xong lời em Cô quay nhanh bước ra gần cửa sổ ngóng màn mưa ngoài trời một thoáng rồi trở lại. Cô nhìn em trong ánh mắt tuồng như rất giống ánh mắt mẹ em khi đi chợ nhìn người bán hàng trước khi trả giá mua. Cô nói với riêng em một câu ngắn gọn nhỏ thôi đủ cho em nghe: “Hình như bạn đùa không phải lúc”…. rồi bình thản cô quay lên bục giảng lấy áo mưa, chần chừ chờ giảng đường thưa người Cô ra về sau cùng, không mang theo áo mưa nên em ngồi nán lại, đi ngang qua. Cô dừng chân, như thầy giáo nhắc bài học trò, cô nói với em: “bạn cần phải lên thư viện nhiều hơn, tìm trong sách, ở đó có nhiều câu trả lời cho vấn đề của bạn vừa nêu ra, tôi nghĩ, không khéo danh hiệu Đoàn Viên Thanh Niên CS/HCM ưu tú, xuất sắc, đối tượng của đảng nơi bạn sẽ lung lay…”
    Thưa Cô! mail này của em – chắc chắn nó không phải là chất liệu để em trông đợi giữ cho chặt lại cái danh hiệu “ưu tú-xuất sắc” ấy mà đơn giản em muốn chứng minh thông điệp – lời cô nói – lịch sử rất cần sự “trung thực, chân thật”. Thưa Cô! Không phải vui đùa đâu ạ! mà em nói thật lòng: “Chiến tranh với Mỹ là có thật, nhưng nếu nói đó là chống xâm lược để cứu nước – thì… không phải vậy… “. Xin phép cô, cho em giữ nguyên nhận định này của mình dù em biết có những di lụy nhất định không mong đợi… Bởi vì có rất nhiều dẫn chứng để “ai đó có thể lừa dối một số người trong một lúc, và lừa dối hết mọi người trong vài lúc, nhưng không thể mãi mãi lừa dối được tất cả mọi người” (Abraham Lincoln). Nói lên điều này em biết Cô sẽ phiền lòng. Nhưng….
    Thưa Cô! Em tìm thấy trong tác phẩm dịch từ nguyên tác Nhật Bản “12 người làm nên nước Nhật” của Giáo Sư Tiến Sĩ: Đặng Lương Mô (có thể Cô cũng biết!) Viện sĩ Hàn Lâm Viện Khoa học New York, năm 1992. Ủy Ban Nhân Dân TP. HCM khen thưởng kiều bào có công với đất nước, năm 2003.
    Trong danh sách “12 nhân vật mà người dân Nhật Bản tôn vinh” – 12 người đã lập nên một nước Nhật hùng mạnh ngày nay, chúng ta lưu ý đến người mang số 10 không phải là người Nhật: (1) Thái tử: Shotoku, (2) Chính khách: Hikaru Genji, (3) Lý Thuyết Gia: Minamoto Yoritomo, (4) Anh Hùng: Oda Nobunaga, (5) Kỹ sư: Ishida Mitsunari, (6) Nhà cải cách: Tokugawa Yeyasu, (7) Triết Gia: Ishida Baigan, (8) Chính Khách: Okubo Toshimichi, (9) Nhà tư bản học: Shibusawa Ei-ichi, (10) Thống Tướng Hoa kỳ: Douglas MacArthur, (11) Giáo Sư lý thuyết gia: Ikeda Hayato, (12) Doanh Nhân: Matsushita Konosuke.
    Ông ta, chính xác là Thống Tướng quân đội Mỹ. Thật không hề dễ dàng chút nào cho hơn trăm triệu con cháu ”Thái Dương thần nữ” phải nhìn nhận một Tướng Lãnh khét tiếng của Mỹ, kẻ thù không đội chung trời của họ trong Đệ II Thế chiến trên Thái Bình Dương và khắp các mặt trận Châu Á, là Tư lệnh quân đội Mỹ chuẩn thuận văn bản đầu hàng của CP/Nhật Bản sau đó đại diện cho LHQ và CP/Mỹ chiếm đóng Nhật Bản… trở thành một Anh Hùng, ân nhân của Nhật Bản sau 2 quả bom nguyên tử của Mỹ cũng rơi trên lãnh thổ nước này gây nên nhiều tang thương.
    Phải là người có nhiều công trạng thực tiễn mang lại một thành quả lớn lao mà giá trị của nó bao hàm đặc tính rõ rệt của chân, thiện, mỹ trong một nhân cách mà người Nhật ví như Anh Hùng (Anh hùng là bậc Chính Nhân Quân Tử) để nhân dân Nhật công nhận, tri ân sánh ngang hàng với Thái Tử và 11 người con cháu ưu tú của “Thần Nữ Thái Dương”.
    “Nhân vô thập toàn” Thưa Cô! Tướng Mỹ Douglas MacArthur và quân đội của họ không phải là không có nhược điểm, nhưng bù lại họ tạo ra rất nhiều ưu điểm đôi khi vượt lên trên tập quán thông thường mà nhân danh những người chiến thắng đã xử sự với kẻ chiến bại, khiến những nhược điểm không còn là đáng kể.
    Cuối Đệ II Thế chiến, ở Đông nam Châu Á, đạo quân Mỹ hùng mạnh chỉ huy bởi Tướng MacArthur đã đánh bại và quét sạch quân phiệt Nhật khỏi Indonesia, giải phóng Philippines, hỗ trợ bảo vệ cho Trung Hoa Dân Quốc tại đảo Đài Loan, rồi thay mặt LHQ giải giới vũ khí chiếm đóng Nhật Bản. Sau đó từ Nhật lại tiến qua giải phóng Cao Ly cứu Nam Hàn sắp bị CS Bắc Hàn nuốt chửng. Nhưng thưa Cô! Quân Mỹ đổ máu xương giải phóng (đúng nghĩa giải phóng) các quốc gia này nhưng hoàn toàn không có tham vọng 1cm2 đất đai nào từ các lãnh thổ ấy. Vì sao vậy? Còn bên kia bán cầu, cũng đạo quân Mỹ (xâm lược?) phối hợp với 2 (cựu đế quốc thực dân) Pháp và Anh chiếm đóng, giải giới, quân phát xít Đức, toàn quyền định đoạt số phận một nửa quốc gia Đức, nhưng sao họ không cùng nhau chia phần xâu xé Tây Đức, mà ngược lại bảo trợ toàn diện (kẻ thù của họ ở đầu hôm) phát triển vững mạnh trên cái nền tự do dân chủ đến nỗi cảm hóa được phần phía Đông, giã từ CNXH thống nhất quốc gia trong yên bình êm ái?
    Tại Nhật Bản, Tướng MacArthur và quân đội Mỹ đã áp dụng một chính sách chưa có tiền lệ trong lịch sử thế giới với Nhật Bản “quốc gia tù binh” của họ.
    Ông tôn trọng Thiên Hoàng Nhật Bản, không ép buộc thoái vị (dù LHQ và CP/Hoa Kỳ không cấm ông truất phế).
    Chưa được QH Mỹ chính thức phê chuẩn nhưng trên cái nền Kế hoạch Marshall (Marshall Plan tên của Ngoại trưởng Mỹ George Marshall người đã khởi xướng) nhằm viện trợ tái thiết một nền móng kinh tế chính trị vững chắc hơn cho các quốc gia Tây Âu nâng cao mức sống và kiến thức của người dân để đẩy lui chủ nghĩa cộng sản sau Thế chiến II. Trong vòng hai thập kỷ, nhiều quốc gia ở Tây Âu đạt được mức tăng trưởng và phồn vinh chưa từng có nhờ kế hoạch Marshall này.
    Chính phủ Mỹ thông qua tướng MacArthur cũng có chủ trương tương tự với Nhật Bản, bên cạnh còn cải tổ hệ thống chính quyền, lãnh đạo, từ chính trị, kinh tế, tới sửa đổi hiến pháp, nghi lễ của hoàng gia, nhất thiết mỗi việc đều do một tay MacArthur quyết đoán, ông chỉ ra những khiếm khuyết trong thời chiến tranh mà giới lãnh đạo Nhật Bản đã có những sai lầm, ông đoan chắc cùng nhân dân Nhật khi Nhật Bản trở thành một nước dân chủ, quản lý một nền công nghiệp chiến tranh chuyển đổi qua thời bình một cách khoa học thì sẽ sớm giàu mạnh, không thua gì nước Mỹ, ông không ngần ngại nói với người dân Nhật rằng, Nhật Bản đã thua Mỹ vì kém về mặt vật chất kinh tế tài chính chứ không phải là tinh thần vì họ đã chiến đấu rất dũng cảm mà vẫn thua, nên đa số dân Nhật bị thuyết phục bởi sự cải tổ ấy. Ông chủ trương phá bỏ chủ nghĩa quốc gia dân tộc và chế độ phụ thuộc quá nhiều vào ảnh hưởng của Hoàng Gia, để Nhật Hoàng chỉ còn là biểu tượng. Nhật Bản cũng có một nền văn hóa tự do coi trọng sự lựa chọn của cá nhân như nước Mỹ, Thủ Tướng và nghị viện do người dân trực tiếp chọn lựa qua lá phiếu của mình. Một vài chính khách Nhật còn hoài cổ nặng chủ nghĩa cực đoan dân tộc cho rằng Tướng MacArthur là một chính trị gia độc tài áp đặt, nhưng đại đa số người Nhật cho là sự độc tài ấy để cho một nước Nhật hùng mạnh chứ không là nước Mỹ. Rất ngẫu nhiên cái cách mà người Mỹ, tướng MacArthur đã thể hiện trong cuộc chấn hưng nước Nhật sau chiến tranh nó rất gần với tính cách tinh thần võ sĩ đạo của người Nhật (nhân ái, bao dung thay thù hận) nên mang lại ảnh hưởng mãnh liệt trong xã hội Nhật Bản ngày nay. Ở Châu Âu người ta ví von nước Mỹ có công khi biến Nhật Bản thành một Thụy Sĩ Viễn Đông! vì vậy Douglas MacArthur đã được mọi thành phần, khuynh hướng, chính đảng, từ Hoàng Gia đến thứ dân đều chọn làm người thứ mười trong “Mười hai người lập ra nước Nhật” hùng mạnh từ trong điêu tàn đổ nát chiến tranh. Đây là người ngoại quốc duy nhất được chọn trong lịch sử nước Nhật.
    Thưa cô! Lại càng không thể nào đó là bản chất của đế quốc xâm lược thực dân (dù kiểu cũ hay mới) chỉ 6 năm (2/9/1945 – 28/4/1952) sau khi chiếm đóng, nước Mỹ đã trả lại sự độc lập hoàn toàn cho Nhật Bản sớm hơn thời gian trù bị, ngoài sự kỳ vọng của toàn dân Nhật và không hợp logic chút nào khi hiện nay, 2012, chính Phủ và người dân Nhật vẫn còn đài thọ mọi chi phí cho gần 40.000 binh sĩ Mỹ hiện diện trên đất nước mình vì sự an toàn cho nền an ninh quốc gia, không ai vui vẻ trả tiền cho một đạo quân có bản chất “xâm lược” ăn ngủ hơn 2/3 thế kỷ trên đất nước mình?. Và đạo quân “xâm lược” này chỉ đặt chân lên miền Nam VN, sau 20 năm có mặt tại Hàn và Nhật Bản, hai quốc gia nhờ họ mà “màu mỡ” về kinh tế hơn hẳn Việt Nam nhiều lần. Nhưng điều đáng để người Việt Nam suy ngẫm là quân Mỹ có mặt nơi đó mà không màng đến “xâm lược” thì họ xâm lăng một Việt Nam nghèo khó sau Pháp thuộc để làm gì? ngoài ý định cũng thông qua kế hoạch Marshall giúp Việt Nam, cụ thể là miền Nam VN phát triển giàu mạnh ổn định như Hàn Quốc, Nhật Bản hay Đài Loan?
    Thưa Cô! Làm sao biện minh? 45.000 quân “xâm lược” Mỹ vẫn hiện diện trên đất Hàn Quốc, một quốc gia khủng hoảng lương thực trầm trọng không đủ cơm gạo cho dân sau chiến tranh Nam Bắc nhưng hôm nay thì nhiều báo chí ở Việt Nam nói về đất nước này hay thường gọi là Kỳ tích sông Hàn hay Huyền thoại sông Hàn.
    Hàn Quốc từ đống tro tàn của cuộc nội chiến Bắc Nam đã vươn lên thành một quốc gia phát triển hùng mạnh thịnh vượng hơn hẳn nửa kia ở phía Bắc nghèo nàn lạc hậu. GDP cán mốc 1000 tỷ USD/năm cũng như nhiều tập đoàn lớn nổi tiếng như SamSung, LG, Hyundai, Kia, Daewoo… Nhưng, thành tựu đó họ có được là do đâu? ngoài sự lãnh đạo sáng suốt của các nguyên thủ Hàn Quốc, thì sự hỗ trợ nhiệt tình như là một đồng minh của Mỹ trên tinh thần kế hoạch Marshall là yếu tố quyết định.
    Kinh tế Hàn Quốc là nền kinh tế phát triển, đứng thứ ba ở châu Á và đứng thứ 10 trên thế giới theo GDP năm 2006. Kinh tế Hàn Quốc đã phát triển nhanh chóng, từ một trong những nước nghèo nhất thế giới (hạ tầng cơ sở, thiên nhiên, thổ nhưỡng kém xa Việt Nam) trở thành một trong những nước giàu nhất. Cuối thế kỷ 20, Hàn Quốc là một trong những nước có tốc độ tăng trưởng kinh tế nhanh nhất trong lịch sử thế giới hiện đại. GDP bình quân đầu người của đất nước đã nhảy vọt từ 100 USD vào năm 1963 lên mức kỷ lục 10.000 USD vào năm 1995 và 25.000 USD vào năm 2007. Bất chấp các ảnh hưởng nặng nề từ cuộc khủng hoảng kinh tế châu Á 1997, nước này đã khôi phục kinh tế rất nhanh chóng và vững chắc. Người ta thường nhắc đến sự phát triển thần kỳ về kinh tế của Hàn quốc như là ”Huyền thoại sông Hàn” đến nay huyền thoại này vẫn tiếp tục.
    Với Đài Loan và Phillipines: Năm 1950, Không Đoàn 13 của không quân Mỹ đã từng đóng tại Đài Loan. Tháng 12 năm 1954, Mỹ và Đài Loan ký “Hiệp ước phòng thủ chung”, đặt Đài Loan vào sự bảo hộ của Mỹ. Cũng nằm trong quỹ đạo của kế hoạch Marshall, Đài Loan được hưởng nhiều qui chế ưu đãi thương mại từ nước Mỹ trong một thời gian dài, đưa nền kinh tế nhanh chóng phát triển ngoạn mục thành một con “rồng” Châu Á mà ngay chính Trung Quốc cũng phải kiêng dè. Tại Phillipines, quân đội Mỹ cũng từng hiện diện trong một thời gian dài. Hạm Đội 7 Thái Bình Dương chọn vịnh Subic là nơi đóng quân và trước đó, năm 1935, Douglas MacArthur, được Tổng thống Phillipines Manuel L.Quezon yêu cầu giám sát việc thành lập quân đội Philippines. Ông được phong hàm Thống tướng trong Quân đội Philippines (Field Marshal of the Philippine Army). Ông là sĩ quan cao cấp có tên trên danh sách của Quân đội Philippines ngày nay. Ông cũng là sĩ quan quân sự Mỹ duy nhất giữ cấp bậc thống tướng trong quân đội Philippines. Sau đó tôn trọng quyết định của nhân dân Phillipines vì sự độc lập toàn vẹn lãnh thổ, quân đội Mỹ đã rút khỏi vịnh Subic. Nhưng ngày nay (2012) vì an ninh lãnh thổ đe dọa, Phillipines yêu cầu, quân đội Mỹ vẫn quay lại thể hiện sự trách nhiệm trong hiệp ước hỗ tương…
    Thưa Cô! Với những gì thuộc thế giới quan mà kiến thức em tích lũy được, thì dù rất muốn hãnh diện về “chiến công thần thánh” của quân dân ta chống “đế quốc Mỹ xâm lược cứu nước” nhưng: Lịch sử rất cần sự “trung thực “đến “chân thật” (lời Cô nói). Nên: Em cũng muốn tin – nhưng không thể, thưa Cô!
    Em cám ơn Cô đọc email trần tình này và mong có lời chỉ giáo thêm của Cô.
    Em kính chào Cô.
    Lê Vũ Cát Đằng
    Bài viết từ nội tâm một sinh viên năm 2 Khoa học Xã hội Nhân văn Sài Gòn.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

- Advertisment -

Most Popular

SINH NHẬT MÙA THU

NGUYỄN TRỌNG TẠO SINH NHẬT MÙA THU Tặng Em Ai giấu trong màu thu Bông cúc xanh tháng bảy Nhìn cánh hoa anh thấy Thu về cùng gió xanh Ai giấu...

Văn Cầm Hải: Ở Việt Nam, số lượng nhà văn giỏi ngoại ngữ quá hiếm hoi

VĂN CẦM HẢI Mới đây, Văn Cầm Hải được Bộ Ngoại giao Mỹ mời tham gia Chương trình viết văn Quốc tế 2005 (International Writing...

BỐ VÀ CON

NGUYỄN TRỌNG TẠO Tặng con và bố Tú Con gọi nồng nàn tiếng bố Bố cưng gái rượu yêu kiều  Rồi con thành bà nội ngoại Bố mãi gọi...

KHI XÃ HỘI XUỐNG CẤP, NHÀ THƠ – NGƯỜI Ở ĐÂU?

NGUYỄN TRỌNG TẠO (Nguyễn Đức Tùng thực hiện) Nguyễn Đức Tùng: Rất vui được trò chuyện với anh Nguyễn Trọng Tạo, chàng thi sĩ lãng mạn...

Recent Comments

loctran on THỜI MẠT
Đào Nguyên Lan on THƠ NGUYỄN NGỌC VƯỢNG
tamnguyenxuan55gmail.com on 3 TẢN VĂN CỦA ĐẬU THỊ THƯƠNG
Vương on ĐẤT NƯỚC TÔI
Nguyễn Hoàng Sơn on NHÀ THƠ NGUYỄN DUY VỀ LÀNG
tu sinh on BA THẰNG BẠN
Nguyễn Thanh Cừ on TỔNG THỐNG
Trần Anh Dũng on THƠ ĐẶNG LƯU SAN
Nguyễn Ngọc Phong on “SUY NGẪM” CỦA LÊ THANH DŨNG
Hoàng Trí on NGỤM CHÁO LÚ
Trâu Hà Tĩnh on BA CÂU HỎI CHO HOÀNG HƯNG
sonnghithu@gmail.com on NGƯỜI VỀ TRƯỜNG SA
phamducquy on THƠ VÕ THANH AN
trần vũ long on THƠ VÕ THANH AN
Nguyễn Trường Sơn on DƯỚI BÓNG CÂY XANH
TRẦN NHUỆ on DƯỚI BÓNG CÂY XANH
Nguyễn Thanh Cừ on DƯỚI BÓNG CÂY XANH
Lê Kinh Thắng - Tham tán Thương mại tại Nam Phi on CẢM THỨC 42 NĂM TÌNH ĐOẠN TUYỆT
Lê Anh Phong - TP. Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình on CẢM THỨC 42 NĂM TÌNH ĐOẠN TUYỆT
Nguyễn Thị Bích Lài - Đồng hương của hai người hiện ở TP. Pleiku - tỉnh Gialai – Pleiku. on CẢM THỨC 42 NĂM TÌNH ĐOẠN TUYỆT
Phạm Đông on VĂN TẾ CÂY HÀ NỘI
Nguyễn Thanh Cừ on ĐỐI THOẠI VỚI LÝ QUANG DIỆU
Nguyễn Thanh Cừ on XIN ĐỪNG ĐỤNG VÀO CÂY…
Người lái đò on ĐANG SỐNG MÀ ĐÃ BẢO TÀNG…
Phan Thai Duc Hieu on THÂN PHỤ TÔI
THUYTANTHUYTRUONG on TUYẾT NGA
jamesnguyen on CON TUYẾT
jamesnguyen on KIẾP HÀI NHI
Khanh nguyen on NẾU NHƯ KHÔNG… NẾU
Người Nha Trang on LỜI NGUYỀN CỦA BIỂN
Người Nha Trang on LỜI NGUYỀN CỦA BIỂN
Pham Tien Cat on NGUYỄN HOA VÀ THƠ
Anh Nguyên on CÁI ĐINH ỐC
Nguyễn Thanh Cừ (Hà Nội) on NGUYỄN TRỌNG TẠO HAY ÔNG “ĐỦ MÓN, 5 SAY”
phạm Dũng on SUY NGHĨ VỀ HÒA HỢP
Nguyễn Thị Long on KHOẢNG TRỐNG KHÔNG LẤP ĐẦY
nguyễn thị thanh minh on KHOẢNG TRỐNG KHÔNG LẤP ĐẦY
Nhà giáo Nguyễn Hữu Duyến. on VĨNH BIỆT NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG SÁNG
Nhà giáo Nguyễn Hữu Duyến. on KHÚC HÁT SÔNG QUÊ – BÀI CA CỦA MỌI NGƯỜI
Lâm Bích Thủy on THƠ VALENTINE 2014
Anh Nguyên on THƠ VALENTINE 2014
Pham Tuấn Thọ on NGHỆ THUẬT TÌNH THƯƠNG
Nguyễn Tiến Dũng on NGHỆ THUẬT TÌNH THƯƠNG
Phạm Trường Thi on NGHỆ THUẬT TÌNH THƯƠNG
phạm tuấn thọ on NGHỆ THUẬT TÌNH THƯƠNG
Nguoi mien nui on QUYẾT LIỆT LÀ… TAN VỠ
Nguyễn Mộng Nhưng on NGHỆ THUẬT TÌNH THƯƠNG
phó thường dân on NGUY CƠ TỪ TRUNG QUỐC
thời đại khoa học on GẶP TƯỚNG GIÁP VÀ NGẪM VỀ NGƯỜI
Nỗi buồn hoa phượng on TRUYỆN CỰC NGẮN: BIẾU SÁCH
Gloomy 1721979 on KINH SÁCH CỦA NƯỚC VỆ
Dân gian: "Nhà văn nói láo, nhà báo nói phét" on NƯỚC ICELAND KÍNH TRỌNG NHẤT NGHỀ VIẾT VĂN
Hoạ sĩ Trần Thị Bích Huệ on BÁC NGỦ NGON KHÔNG?
Huỳnh Văn Úc on BÁC NGỦ NGON KHÔNG?
Van Duc on HOA MẠC TRẮNG
nguyễncamgiang@yahoo.com.vn on NHỮNG CÁI CHẾT TỨC TƯỞI CỦA NHÀ VĂN
Danh Hiếu on ĐI TÌM MỘT NHÀ THƠ
Nhan Van on HỒI KÝ CA SĨ
Bà Ngoại on HỒI KÝ CA SĨ
Văn Nhân. on HỒI KÝ CA SĨ
Dungquy on HỒI KÝ CA SĨ
Người nhà quê on SUY NGẪM CỦA LÊ THANH DŨNG
nguyenvan on TÔI YÊU VIỆT NAM
Thanh Minh on TÔI YÊU VIỆT NAM
Hoàng Lãng Thụy on INRASARA BÌNH BÀI THƠ “CHIA”
Đỗ Cảnh Thìn on VU LAN – NGÀY TẠ MẸ
ANH NGUYỄN on HAI BỨC ẢNH TỪ CHINA
Nguyễn thanh Hà on VU LAN – NGÀY TẠ MẸ
Thanh nien nghiem tuc on ĐẶNG HUY VĂN DẶN PHƯƠNG UYÊN
Hà quang Minh on VU LAN – NGÀY TẠ MẸ
Trọng Hoàng on VU LAN – NGÀY TẠ MẸ
Văn Nhân. on HỌC LÀM QUAN
vũ thảo on KHÔNG ĐỀ 72
Quyen on KHÔNG ĐỀ 72
Quyen on HỌC LÀM QUAN
Nguoi lam thue on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
nguyenvan on HỌC LÀM QUAN
GÀ QUÊ on HỌC LÀM QUAN
montaukmosquito on HỌC LÀM QUAN
Phạm Lưu Vũ on KHÔNG ĐỀ 72
Hạnh Nhung on KHÔNG ĐỀ 72
dinhqn on KHÔNG ĐỀ 72
hoang anh on LƯU MANH KẺ CHỢ
Khánh Minh on KHÔNG ĐỀ 72
Nhị Mai on KHÔNG ĐỀ 72
Bá Tiến on TUYẾT NGA
Thanh Minh on TUYẾT NGA
HOÀNG TRƯỜNG SA on HAI BỨC ẢNH TỪ CHINA
Gloomy 1721979 on HAI BỨC ẢNH TỪ CHINA
Thập tứ đại ngu. on HAI BỨC ẢNH TỪ CHINA
mai thanh sơn on ĐI TÌM MỘT NHÀ THƠ
Hồ Muôn on ĐI TÌM MỘT NHÀ THƠ
ANH NGUYỄN on LƯU MANH KẺ CHỢ
ANH NGUYỄN on CHÙM THƠ BIỂN
Thanh Minh on LƯU MANH KẺ CHỢ
hoang anh on LƯU MANH KẺ CHỢ
Vũ Xuân Tửu on LƯU MANH KẺ CHỢ
luong thien on LƯU MANH KẺ CHỢ
nguyenvan on LƯU MANH KẺ CHỢ
Phan Thế Thủy on LƯU MANH KẺ CHỢ
T. A. T on THÂN PHỤ TÔI
Lê văn Minh on THÂN PHỤ TÔI
Tô Lê Sơn on THÂN PHỤ TÔI
ANH NGUYỄN on SẮC DỤC
Đỗ Duy Văn on THÂN PHỤ TÔI
Lưu Đinh Anh on SẮC DỤC
hao hao on THÂN PHỤ TÔI
nguyenvan on 23 TẦNG NGƯỜI
Văn Trường Lưu on CHUYỆN BÁ NHA – TỬ KỲ
Hoàng Văn Hoan on CÁI ĐUÔI TÔN NGỘ KHÔNG
Trần Thị Bích Huệ on LÂM HỒNG TÚ: LỤC BÁT BỐN MÙA
nguyen van lung on CÁI ĐUÔI TÔN NGỘ KHÔNG
Ngô Văn Hải on CHUYỆN BÁ NHA – TỬ KỲ
Phan Huy Vũ on THƠ LÂM THỊ HỒNG TÚ
Trần Thị Bích Huệ on THƠ LÂM THỊ HỒNG TÚ
Nguyễn Hữu Đức on LÂM HỒNG TÚ: LỤC BÁT BỐN MÙA
Nguyễn Thị Chinh on VĂN CAO: TRƯƠNG CHI LÀ TÔI ĐẤY
Nguyen Van Nam on THÔNG TIN THẬT VÀ GIẢ?
Thanh Minh on GIA PHONG XỨ NGHỆ
NGUYỄN VĂN ĐOÀN on LỜI NÀO CỦA TRỊNH CÔNG SƠN?
LÒ LÃO NÔNG/NGUYỄN ĐỨC TOAN on THÔNG TIN THẬT VÀ GIẢ?
(Vẫn là) Cháu ngoan Bác Hồ. on NGHE ĐIỆN THOẠI OSIN HUY ĐỨC
nguyễn văn Đức on LỜI NÀO CỦA TRỊNH CÔNG SƠN?
Người VN Yêu Nước on NGHE ĐIỆN THOẠI OSIN HUY ĐỨC
Người VN Yêu Nước on NGHE ĐIỆN THOẠI OSIN HUY ĐỨC
Người nhà quê on GIA PHONG XỨ NGHỆ
Nguyễn Đắc Vinh on NHẬT KÝ BÁC SĨ HÓA – 1
Trần Ngọc Rô on CÒN ĐÂU SÔNG NHUỆ NGÀY XƯA
Giời Ơi on GIA PHONG XỨ NGHỆ
T Nguyen on ĐÔI MẮT LÝ SƠN
Ha Dinh Van on KIẾN BÒ ĐI ĐÂU?
Muathuhanoi on ĐÔI MẮT LÝ SƠN
Người VN Yêu Nước on CỦA CE’SAR XIN TRẢ LẠI CHO CE’SAR
nguyenvan on KIẾN BÒ ĐI ĐÂU?
Đặng Huy Văn on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Đặng Huy Văn on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Phan Nguyên on KIẾN BÒ ĐI ĐÂU?
Ông Đồ xứ Nghệ on HOÀNG SA LÀ ĐÂU HỞ NGOẠI?
Bác Hồ sống mãi trong sự cay đắng cùa chúng ta! on SỰ NHẦM LẪN LỜI CA “GỬI NGƯỜI EM GÁI MIỀN NAM”
mai ngoc on KIẾN BÒ ĐI ĐÂU?
Trịnh Công Tiến on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Khách qua đường on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Đỗ Duy Văn on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Hà Văn Thịnh on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Tăng Bá Hùng on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
trần cường on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
phạm văn Lâm on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Phan Hoàng on KIẾN BÒ ĐI ĐÂU?
D­ương Đại Nghĩa on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Hoàng Thiên Thanh on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Gia đình Liệt sĩ chống Pháp, chống Mỹ on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
thiên đường XHCN on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Nguyễn Gia Linh on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Nguyễn Trường Sơn on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
D­ương Đại Nghĩa on GỬI THỦ TƯỚNG BA DŨNG
Nguyễn Văn An on KIẾN BÒ ĐI ĐÂU?
Nguyễn Văn An on MINH VƯƠNG
Cúc Quỳ hoa on TUYỆT THỰC
ANH NGUYỄN on THƠ XƯA CHƯA CŨ
Biết Tuốt on CHÂN DUNG PHÁC THẢO
Thanh Minh on TUYỆT THỰC
Công Trình on TRƯỜNG SA LÀNG TA
ĐoànhĐoành@ on NHẬT KÝ BÁC SĨ HÓA – 1
Cúc Quỳ hoa on TUYỆT THỰC
Anh Hoa on TUYỆT THỰC
tù nhân lương tâm on TUYỆT THỰC
mai ngoc on TRƯỜNG SA LÀNG TA
Trần Hiếu Nghĩa on NHẬT KÝ BÁC SĨ HÓA – 1
Trần Hiếu Nghĩa on NHẬT KÝ BÁC SĨ HÓA – 1
kieuhung on TUYỆT THỰC
buncuoiwa on TUYỆT THỰC
Bà Ngoại on PHẠM DUY VÀ TỐ HỮU
Nguyễn Trường Sơn on CÙ HUY HÀ VŨ VÀ CON CHIM XÒE QUẠT
Khúc hát sông quê on CÙ HUY HÀ VŨ VÀ CON CHIM XÒE QUẠT
Cùng là người HN on ĐÁM TANG TÔN VINH HỒ ĐỨC VIỆT
Văn Đức on TRÒ ĐÙA NHÂN THẾ
Hoàng Xuân Thảo on THƠ CHO THIẾU NHI: CHÂN VÀ CÁNH
Hoàng Xuân Thảo on TRÒ ĐÙA NHÂN THẾ
ĐoànhĐoành@ on TRIẾT HỌC CỦA NHÀ LỢN
Trần Thường Kiệt on ĐÁM TANG TÔN VINH HỒ ĐỨC VIỆT
Trần Thường Kiệt on TRIẾT HỌC CỦA NHÀ LỢN
Cai nuoc minh no the on LỄ TANG ÔNG HỒ ĐỨC VIỆT
Công Luận on BỌ LẬP THÔNG BÁO
Phạm Lưu Vũ on LIÊN HOAN THƠ TẠI PHÁP
Hoàng Khải on ĐÀ NẴNG VẮNG NHẤT
truclamthientruongy on ĐÀ NẴNG VẮNG NHẤT
Móng Rồng on BỌ LẬP THÔNG BÁO
Trần Dân Đen on BỌ LẬP THÔNG BÁO
Trương Duy Nhì on ĐÀ NẴNG VẮNG NHẤT
Hiên ngang, sáng ngời.... on ĐÀ NẴNG VẮNG NHẤT
Triời mô xanh bằng trời Can Lộc on NỬA NGÀY VỚI TRƯƠNG DUY NHẤT
Phạm Hồng Thái on NỬA NGÀY VỚI TRƯƠNG DUY NHẤT
Người VN Yêu Nước on NỬA NGÀY VỚI TRƯƠNG DUY NHẤT
Hồn Ma Võ Văn Kiệt on NGUYỄN KHOA ĐIỀM: SỰ TẦM THƯỜNG
HTvinh on SẮC DỤC
hát xẩm xứ nghệ on PHẢN ĐỘNG VÀ ĐỒI TRỤY?
Lê Duy Cường on PHẢN ĐỘNG VÀ ĐỒI TRỤY?
Lê Duy Cường on THƠ LÊ TUẤN LỘC
Nhân Văn Giai Phẩm on NGƯỜI MÊ VĂN HỌC BA LAN
Bùi Mai Hạnh on NHẠY CẢM CHÍNH TRỊ
Bùi Mai Hạnh on NHẠY CẢM CHÍNH TRỊ
Bùi Mai Hạnh on NHẠY CẢM CHÍNH TRỊ
Bùi Mai Hạnh on NHẠY CẢM CHÍNH TRỊ
D.Nhật Lệ on TÀI – TAI
3 Dê (tên tục Nguyễn Mười-Tạ Dũng, huý tự Nguyễn Chí Dũng) on PHẢN ĐỘNG VÀ ĐỒI TRỤY?
park gil oung on ÁO LỤA VÀ HOA SEN
Người sông Tiền on VĨNH BIỆT NGƯỜI VỀ SÔNG TƯƠNG
Dương Diệu Minh on THƠ DƯƠNG DIỆU MINH
Phương Xa Ty on THƠ DƯƠNG DIỆU MINH
hát xẩm xứ nghệ on NHẠY CẢM CHÍNH TRỊ
Văn Đức on HUYỀN BÍ VÂN KIỀU
Lương Dũng Hà on NHẠY CẢM CHÍNH TRỊ
Phạm Lưu Vũ on ĐỌC THƠ LÊ THÁI SƠN
xuân thơm on TẠI SAO VIỆT NAM?
Tran Kim Phuong on CHUYỆN TẮM TIÊN
Văn Đức on DỊU DÀNG
Bà thành on CHUYỆN TẮM TIÊN
Khách qua đường on GẶP GỠ THÁNG TƯ
mai ngoc on C’EST LA VIE! (*)
Nguyễn Hữu Cường on THƠ NGUYỄN XUÂN LAI
PHƯƠNG NAM on 4 PHÚT TUYỆT VỜI
Bất công on C’EST LA VIE! (*)
Nobody on CỬA LÒ QUÊ CHA
nguyễn xuân on THƠ BÙI MAI HẠNH
Nobody on CỬA LÒ QUÊ CHA
Vinh on BÁC SĨ THÚ Y
Nobody on CỬA LÒ QUÊ CHA
hát xẩm xứ nghệ on THƠ MỚI CỦA LÊ HUY MẬU
nguyễn xuân căn on CHIẾN TRANH
nguyễn xuân căn on CHIẾN TRANH
Vũ Đức Thắng on NGUYỄN PHAN HÁCH VÀ TÔI
nobody on CỬA LÒ QUÊ CHA
hội những người ko được giải là đây on CHÙM THƠ PHẠM ĐƯƠNG
V. Đ. on NGẪU HỨNG
Người VN Yêu Nước on CỬA LÒ QUÊ CHA
ChâuDiên on CỬA LÒ QUÊ CHA
Văn Đức on CỬA LÒ QUÊ CHA
phạm hữu đăng đạt on THẾ HỆ TÔI, MỘT THẾ HỆ CÚI ĐẦU
VIỆT HƯNG on CỬA LÒ QUÊ CHA
Người VN Yêu Nước on CỬA LÒ QUÊ CHA
Biển Đen on THỦ PHẠM
Tiến Hùng on THỦ PHẠM
Người VN Yêu Nước on THỦ PHẠM
Dinh Trung on THỦ PHẠM
Phạm Lưu Vũ on THỦ PHẠM
c on NHÂN DÂN
Văn Đức on CHIẾN TRANH
lanh thu on CHIẾN TRANH
vu vơ on CHIẾN TRANH
Lâm Tú on CHIẾN TRANH
Điện Hải 1858 on NHỮNG CON CHỮ BIỂU TÌNH
Nguyễn Anh Hùng on CHIẾN TRANH
Thái Doãn Táo on NHỮNG CON CHỮ BIỂU TÌNH
Bùi Thạch Hãn Cựu chiên binh on NHỮNG CON CHỮ BIỂU TÌNH
Nguyễn Đức Giang on NHỮNG CON CHỮ BIỂU TÌNH
mayhong hồ tây hà nội on NHỮNG CON CHỮ BIỂU TÌNH
FAn của Boi on BẠC MỆNH MỘT TÀI HOA!
Nguyễn Xuân Lai on THƠ NGUYỄN XUÂN LAI
nhà thơ Nguyễn Thị Mai on THƠ NGUYỄN XUÂN LAI
dung on NGHĨ VỀ T